Khi từ giáo trường về tới trong thành thì đã là tối mịt, Lâm Vãn Vinh chợp nhớ tới còn hai buổi yến hội với Cao Ly và Thành Vương, nhất thời có chút trù trừ, cũng không biết nên đi hay không. Yến hội của Cao Ly bỏ đi cũng được, nhưng mình vẫn luôn đối kháng với Thành Vương, lão tiểu tử này lại chủ động mời mình đi phó yến, không biết là trong cái hồ lô của lão bán thuốc gì?
Đi tới một nơi vắng vẻ trong thành, Lâm Vãn Vinh bỗng nhiên dừng chân, lấm lét nhìn bốn phía một vòng, khẽ gọi:
- Tiên tử, tiên tử…
Kêu liền mấy tiếng, nhưng chung quanh yên tĩnh không ai trả lời. Lâm Vãn Vinh nghi hoặc, dựa theo hiệp nghị thì tiên tử phải theo bên người bảo vệ ta chứ, hôm nay tới trại của người Hồ cũng không biết nàng ta trốn ở đâu.
- Ninh tiên tử… Vũ Tích… Vũ Tích…
Lâm Vãn Vinh gọi to mấy tiếng, liền cảm thấy bên người có gió mát thổi tới, một làn hương thơm mát phảng phất qua, quay đầu lại nhìn liền thấy ngay gương mặt trầm tĩnh như làn nước thu của Ninh tiên tử, lẳng lặng đứng ở bên người mình.
- Ấy, thần tiên tỷ tỷ, tỷ từ đâu bay tới vậy?
Lâm đại nhân kỳ quái dò xét nàng:
- Ta vừa rồi tìm tới nửa ngày trời, nhưng chẳng thấy bóng dáng tỷ đâu!
Ninh Vũ Tích mặt không chút biểu tình, thản nhiên nói:
- Vừa rồi ngươi gọi ta là gì?
- Ninh tiên tử!
Lâm Vãn Vinh há mồm đáp liền.
- Sau đó lại gọi là gì?
-Vũ Tích…
Một tiếng “xoạt” khẽ vang lên, một thanh kiếm bắn ra khỏi vỏ, khí thế lăng lệ cắm phập vào thân cây bên cạnh ba phân. Ninh tiên tử nhìn hắn, sắc mặt như nước, anh mắt đã có hơi chút giận dữ.
- Vũ Tích, tỷ làm thế này là sao? Bảo kiếm và vỏ kiếm là một đôi. Tỷ làm sao lại chia cách bọn chúng chứ?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì mặt dày châm chọc.
- Hai chữ Vũ Tích này, không phải là ngươi có thể gọi.
Ninh tiên tử thu lại tâm cảnh, sắc mặt bình tĩnh, nói tiếp:
- Ngươi có thể gọi ta là Ninh đạo nhân. Ta đáp ứng bảo vệ tính mạng của ngươi, nhưng không đáp ứng không để ngươi thương tật. Nếu trên người ngươi có thiếu đi cái gì đó, nhưng mạng vẫn còn, ta cũng không bị tính là bội ước. Ngươi hiểu rõ rồi chứ.
- Vũ Tích, tỷ xuất gia rồi sao? Nhìn không ra đó! Ài, thật là phí cả một nồi lương khô a!
Lâm đại nhân lắc đầu cảm khái, mặt đầy vẻ tiếc nuối.
“Xoạt“ một tiếng, trường kiếm trong tay Ninh Vũ Tích bắn ra ngang qua tai hắn. Lâm đại nhân chỉ cảm thấy một bên tai mát lạnh, mấy sợi tóc chìa ra liền rơi xuống, lặng yên không một tiếng động.
“Mẹ kiếp, chơi phi kiếm uy hiếp ta hả, lão tử không thể bị dọa như vậy được!” Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, khẽ than: