Phần II
- Cỏ gì?!!!
Lâm đại nhân mở to con mắt, lớn tiếng hỏi.
- Lạt tị thảo a!
Lộc Đông Tán thấy vẻ mặt của Lâm đại nhân như vậy, càng cười to:
- À, cái tên cỏ này, đại nhân nhất định chưa từng nghe qua, đây gọi theo tiếng của người Đột Quyết chúng tôi. Đại Hoa các ngài chắc chắn không có loại cỏ này. Ở phía nam Đột Quyết chúng ta, sát với sa mạc nằm gần Đại Hoa, là loại cỏ thiên nhiên sinh ra. Nhưng mà số lượng cực kỳ ít ỏi. Mỗi năm cũng không được mấy cân. Chiến sĩ hay chiến mã trong dân tộc chúng ta nếu bị thương, bị bệnh, đôi lúc bệnh rất nghiêm trọng, đi không nổi, chúng ta liền cho hít khói của cỏ mũi cay này, là bệnh sẽ nhanh khỏi. Lâu rồi, mọi người thành nghiện, càng ngày càng thích hít cỏ cay mũi này. Nhưng mà loại cỏ này sinh trưởng khó khăn, cả Đột Quyết chúng ta, mỗi năm chỉ tìm được hai đến ba cân. Nói phải dùng vạn kim tệ để đổi lấy nó cũng không hề sai. Chỗ cỏ này là chiến lợi phẩm mà Đại hãn thưởng cho ta khi tiêu diệt Thiết Lặc năm năm trước, vẫn cất kỹ cho đến tận hôm nay. Lâm đại nhân, ngài thử lần nữa nhé, ta bảo đảm ngài nhất định sẽ thích loại lạt tị thảo này.
- Lạt tị thảo… Lạc tị thảo!
Lâm Vãn Vinh lẩm nhẩm hai tiếng, đột nhiên cười to:
- Hay, hay. Hay cho cái tên lạt tị thảo. Người Đột Quyết các ngươi quả nhiên sản vật phong phú. Nhưng mà hai vị nhớ kỹ, sau này chỉ có thể gọi là cỏ cay mũi, càng không được gọi là lá thuốc phiện*, càng không được gọi là thuốc lá. Nếu không, các ngươi sẽ không xong với ta đâu.
- Đại nhân, thuốc lá là gì vậy?
Lộc Đông Tán tò mò hỏi.
- Thuốc lá là loại cỏ có thể bốc khói… nhưng nghe không hay như lạt tị thảo của các ngươi.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- A huynh, ta nói huynh sao hẹp hòi vậy. Chút lạt tị thảo này, chỉ vài ba hơi là hết. Thêm nữa đi! Ta mang về cho vợ lớn, vợ bé, nhạc phụ, nhạc mẫu nhà ta hít thử…
Thấy Lâm đại nhân thích thú cái này còn hơn cả sờ chân nữ nhân, hai người nhất thời cảm giác có hy vọng hơn. A Sử Lặc cắn răng, đang định lấy một nhúm cỏ cay mũi trong túi ra, thì thấy Lâm đại nhân thò tay, cướp lấy cả cái túi, cười nói:
- Hà tất như vậy, khách khí quá, đưa hết cho ta là được rồi, còn việc kia cũng nhỏ như cái túi này thôi, ta quay về tìm mấy người bàn bạc là xong ngay.
“Đã gặp qua kẻ mặt dày, nhưng không có ai dày mặt như thế này cả. Đại Hoa lần này thật lạ, lại có thể để một kẻ như vậy làm quan.” Thấy Lâm đại nhân không chút khách khí bỏ cả túi lạt tị thảo vào người, A Sử Lặc muốn rớm máu trong lòng, cơ mặt giật giật mấy cái, nhưng lại không thể không cố gắng đưa bộ mặt tươi cười ra: