Phần II
- Sợ lửa, sợ khói, ngựa của Đột Quyết chúng ta có điểm mạnh là tốc độ rất nhanh, nhưng không dai sức.
Cáp Ni Ba thật thà nói hết.
“Tiểu tử này quả nhiên đủ hiếu thuận!” Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ bả vai hắn, cười ha hả. Hai người, hai ngựa cùng đi thẳng ra ngoài thành. Đột Quyết lần này phái đến một đoàn hơn trăm người, trừ một số ít là ở tại dịch trạm trong thành, những người còn lại đều cắm trại ở bên ngoài. Đối với người Đột Quyết mà nói, ở trong trại hiển nhiên là càng hợp với cách sinh hoạt của họ.
Hai người cùng cưỡi ngựa về hướng bắc, xa xa đã nhìn thấy một ngọn núi trông rất hùng vĩ, những cây tùng vững chãi vươn cao, sơn tuyền róc rách đổ xuống, phong cảnh cực kỳ tráng lệ. Dưới chân núi là một thảm cỏ lớn, những ngọn cỏ mới nhú tạo nên một lớp thảm xanh tươi mơn mởn. Mười mấy cái lều màu trắng được dựng dưới chân núi, nhìn từ xa, giống như những đám mây trắng tinh, điểm lên giữa nền xanh của cỏ, trông thật nổi bật.
“Nơi này non xanh nước biếc, phong cảnh hợp lòng người. Mấy tên Đột Quyết này không ngờ lại chọn đúng địa điểm này!” Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng.
Từ xa, từ trong đám lều bạt, xuất hiện hai con tuấn mã, hướng về hai người chạy nhanh tới. Cáp Ni Ba “Huuuu…” một tiếng dài, giật dây cương khiến cho chân trước của ngựa giơ lên cao, ngẩng đầu hí dài.
- Đại nhân, Lộc Đông Tán quốc sư và A Sử Lặc đại nhân đang chạy tới đón ngài.
Cáp Ni Ba vội vàng nói. Lâm Vãn Vinh ngước mắt nhìn, thấy hai con ngựa đang phi nhanh tới, hai người ngồi bên trên, chính là A Sử Lặc và Lục Đông Tán.
Hai người chạy đến trước mặt, Lộc Đông Tán một tay nắm lại đặt lên ngực, cúi người hành lễ:
- Lâm đại nhân quang lâm, Lộc Đông Tán cực kỳ vinh hạnh!
Lâm Vãn Vinh vòng tay lại đáp lễ, cười hi hi:
- Lộc huynh khỏe không! A huynh, cũng khỏe chứ!
Hai người thấy hắn xưng hô không theo quy tắc nào cả, bất giác đưa mắt nhìn nhau, trên mặt cùng hiện lên nụ cười. Bốn người bốn ngựa đi thẳng vào phía trong doanh trướng. Trong doanh có dựng mấy cái giá gỗ cao cao, bên trên có mấy con dê núi mới giết, lửa trại cháy hừng hực. Mấy con dê được nướng đến vàng óng, mỡ từ từ chảy ra, rơi xuống ngọn lửa, lửa lại càng bùng cháy, tạo nên một tràng âm thanh tí tách, lộp bộp. Bên cạnh là mấy cái giá do ba khúc gỗ chụm lại, phía dưới treo mấy nồi bằng sắt lớn lớn, hơi nóng trong nồi bốc lên, hương thơm của rau dại theo gió thoảng ra.
“Sinh hoạt của người Đột Quyết thật dân dã a! Thức ăn đều là rau xanh, lại thích vận động nhiều, khó trách cơ thể lại cường tráng đến vậy.”
A Sử Lặc nhìn thấy Lâm đại nhân trên đường cứ nhìn chằm chằm vào chỗ đồ ăn, liền cười hắc hắc nhìn hắn một cái, ý tứ sâu xa: