Phần II
“Gặp ta? Ông ta không phải đang cùng phu nhân ôn chuyện cũ sao?” Lâm Vãn Vinh nghi hoặc:
- Công công, hoàng thượng không phải đang cùng Quách tiểu thư trò chuyện sao, tại sao lại muốn gặp ta?
Cao công công hướng ra sau nói gì đó, Lâm Vãn Vinh ngước mắt nhìn, thấy Tiêu phu nhân đang đứng ngay sau Cao công công, nhìn hắn mỉm cười:
- Không ngờ ngươi vẫn còn nhớ tới ta, lúc nãy chạy còn nhanh hơn cả thỏ mà!
- Tại do ta là không muốn quấy rầy hai người hàn huyên chuyện xưa mà…
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Phu nhân, người cùng hoàng thượng nói chuyện thế nào, có dụ dỗ được không… À, không phải… là có tiến triển gì không?
Tiêu phu nhân yêu kiều liếc hắn một cái, hầm hừ nói:
- Cái gì tiến triển, để cho ngươi có cơ hội tác quái thì có. Ta với Triệu tiên sinh là cố nhân bằng hữu bao năm mới gặp nhau, tán chuyện với nhau mà thôi, không hơn không kém.
- Ra vậy, ra vậy… phu nhân người ’trung trinh cương liệt, kiên cường bất khất‘, quả đáng cho ta phải học tập theo.
Lâm Vãn Vinh cười mỉa mai, bên kia Từ tiểu thư giật mình, vội vàng chạy qua:
- Quách di, Quách di, là người sao?
Tiêu phu nhân quan sát kĩ nàng ta một lúc, đắn đo nói:
- Con là…
- Con là Chỉ Tình đây… Quách di, con là Chỉ Tình!
Từ tiểu thư kích động nghẹn ngào.
- Chỉ Tình!
Tiêu phu nhân kéo tay nàng ta lại:
- Con chính là Chỉ Tình ư?
Từ tiểu thư khẽ gật đầu, hai người ôm nhau thân thiết, nước mắt lả chả tuôn rơi. Từ tiểu thư từ nhỏ đã mất mẹ, tính tình ngang bướng, năm xưa may mà có Tiêu phu nhân quan tâm chăm sóc, tình cảm đối với bà cực kỳ sâu nặng. Hai người nhiều năm mới gặp lại, liền ôm lấy nhau mà khóc.
Lâm đại nhân tất nhiên là không hiểu tình được tình cảm giữa hai người bọn họ, mà hắn cũng không có ý định tìm hiểu. Ngắm nhìn hai nữ tử xinh đẹp như hoa này là việc mà hắn muốn làm nhất lúc này. Hai người này, Tiêu phu nhân như hoa hải đường đằm thắm, Từ Chỉ Tình tựa đóa phù dung xinh tươi, đều là đào mật đã chín muồi rực rỡ, dáng người cả hai tự nhiên yêu kiều không biết lấy lời gì diễn tả, nhìn hai người bọn họ ôm nhau thắm thiết, Lâm đại nhân nuối nước bọt, trong đầu đầu đột nhiên bật ra một từ … ‘cặp ếch’…
- Đại nhân, đại nhân…
Một âm thanh không âm không dương lảnh lót vang lên bên tai hắn, Lâm Vãn Vinh bực mình nói:
- Ai vậy, đừng cản trở ta xem…
- Đại nhân, không phải hoàng thượng vẫn đang đợi người sao?
Cao công công vội vàng nhắc nhở.
- A, vậy à!
Lâm đại nhân luyến tiếc không nỡ thu hồi ánh mắt đang nằm ở trước ngực Từ tiểu thư, thì thấy Từ tiểu thư tức giận trừng mắt, hung hăng lườm một cái, dường như phát hiện hành vi vừa nãy của hắn.
Lâm đại nhân nếu như có thể biết xấu hổ, sợ rằng gà trống trong thiên hạ đều có thể đẻ trứng. Hắn một chút cũng không chịu thua kém nhìn cô nàng một cái, cười ha hả mấy tiếng:
- Từ tiểu thư, hai người cứ tiếp tục đi, thật ái mộ tự đáy lòng, ôm nhau càng chặt thì tình cảm càng thắm thiết. Ai, ta thực sự rất cảm động a!