“Mẹ nó, càng nói càng không tin được! Lão tử kém cỏi vậy sao, bị ngươi đưa từ kinh thành tới tận Hà Bắc, hỏi thêm nữa không chừng còn bị đưa tới cả Mạc Hà. Chỉ là hỏi đường thôi? Ngươi có cần đả kích vậy không?”
( Mạc Hà, cực bắc của Trung Quốc.)
Hắn đang buồn bực, lại nghe trong thùng xe vọng ra một tiếng phì cười, lập tức dừng xe lại. Xuyên qua rèm xem, Lâm Vãn Vinh phảng phất nhìn thấy đôi môi anh đào của Tiêu phu nhân đang cố nhịn cười, hắn không khỏi mặt đỏ bừng, cười khan hai tiếng:
- Cái này… chúng ta cố tìm thêm một chút đi. Hiện giờ không được rồi, đêm nay chúng ta nghe ngóng ở Thông Châu, sáng mai tiếp tục đến Thương Châu tìm vậy.
Lần này không chỉ có Tiêu phu nhân, ngay cả Xảo Xảo cũng khẽ cười ra tiếng. Ở cùng với đại ca, đúng là vĩnh viễn vui vẻ thoải mái!
Tìm đường không được, phu nhân và Xảo Xảo cũng đành xuống xe ngựa, cùng Tứ Đức và Lâm Tam hỏi đường. Tiêu phu nhân rời khỏi kinh thành nhiều năm, sớm thấy cảnh vật còn mà người đã đâu mất, trong lòng cảm khái vô cùng. Trên đường cùng Lâm Tam tìm kiếm, lại ôn lại ký ức thời thiếu nữ. Việc này trước đây quả là chưa từng thấy, nên trên đường đi tràn đầy tiếng cười vui, càng thêm hứng khởi.
Ông già kia cũng không nói dối, khu Đông Trực Môn này quả nhiên là hào phú như mây, đầy những vương công quý tộc, thượng thư cáo lão. Nhà nhà đều có gia nô chất đống, phủ viện phi phàm.
Thấy sắp đi qua Đông Trực Môn rồi, chỉ còn lại mấy căn nhà xưa cũ, phủ đệ vách ngói đổ nát, nhưng vẫn không hề thấy hào trạch hùng vĩ của Lại bộ phó thị lang Lâm đại nhân đâu, chưa nói Tứ Đức và Tiêu phu nhân, ngay chính Lâm đại nhân cũng phát bực rồi.
“Cha vợ hoàng đế không phải giỡn mặt với ta chứ, nói cái gì mà ban cho một tòa nhà ở ngoài Đông Trực Môn, chỗ đất rộng rãi, thích hợp nhiều người ở, làm sao mà sắp đi tới cùng rồi còn chưa thấy phủ đệ của ta đâu!”
- Tam ca, Tam ca!
Đang lúc cảm thấy thất vọng lại nghe thấy Tứ Đức hưng phấn gọi to:
- Tam ca, huynh mau xem, thiên hạ đệ nhất… là thiên hạ đệ nhất!
Lâm Vãn Vinh quét mắt qua, tức giận gõ đầu hắn:
- Thiên hạ đệ nhất cái gì, bao nhiêu tuổi đầu rồi, ngay cả đếm cũng không biết đếm, rõ ràng là năm chữ, thiên hạ đệ nhất đinh… chờ đã, thiên hạ đệ nhất đinh… ồ…
Lâm Vãn Vinh kinh hãi hô lên:
- Cái này, chẳng lẽ chính là ‘hào trạch’ của ta sao? Mẹ nó thật là lớn a!
Tiêu Phu nhân và Xảo Xảo vội ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy gần cuối con đường lớn có một chiếc cổng đỏ thắm, so với cửa nhà người bình thường thấp hơn hẹp hơn, tường bên ngoài đã tróc ra lộ ra từng phiến đá xanh đá đỏ, đại bộ phận ngói trên nóc nhà đã bị hư tổn, thảm hại vô cùng. Giữa khu Đông Trực Môn trù phú hào trạch đầy rãy thế này, tòa nhà nhỏ đỏ nát này, đơn giản là khác biệt giữa sâu bọ và phượng hoàng. Nếu không phải là trên cửa treo tấm biển có năm chữ ‘thiên hạ đệ nhất đinh’ lấp lánh dưới ánh mặt trời thì chẳng ai nghĩ tới. Nơi này thế nhưng lại là ‘hào trạch’ mà hoàng đế ban cho Lâm đại nhân!