***
- Tam ca, nước ấm đã chuẩn bị xong rồi, hiện đang để sát vách phòng của huynh, mau mời Đổng tiểu thư tắm rửa thay đồ!
Lâm Vãn Vinh vừa mới dẫn Xảo Xảo bước ra khỏi phòng thì Hoàn nhi liền mỉm cười bước lên mà nghênh đón.
Xảo Xảo vội vàng nói:
- Phiền vị tỷ tỷ này rồi, cứ để đấy cho muội tự lo là được, không dám phiền tỷ tỷ.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nắm lấy tay nàng:
- Muội ngồi trên xe lâu như thế, sớm đã mệt mỏi rồi, sao còn có thể tự làm lấy được. Hoàn Nhi, ta thay mặt nương tử của ta đa tạ muội!
Trong lòng Xảo Xảo vui mừng vô hạn, ngượng ngùng nép vào người của đại ca, Hoàn Nhi sửng sốt một lúc lâu, lẩm bẩm nói:
- Tam ca, huynh có nương tử rồi, thế đại tiểu thư thì sao đây?
Phòng của Lâm Vãn Vinh ở đối diện với phòng của đại tiểu thư, Tiêu phu nhân cũng đang nghỉ ngơi ở trong phòng của đại tiểu thư, mẹ con hai người lâu rồi mới gặp mặt, tự nhiên là cần phải nói chuyện nhiều với nhau, phòng bên này hiển nhiên là để dành cho phu thê Lâm Vãn Vinh cư ngụ.
Đợi Xảo Xảo tiến vào trong phòng, Hoàn Nhi đang định tiến vào phục thị thì Lâm Vãn Vinh khẽ kéo tay tiểu nha hoàn này lại, cười nói:
- Trời cũng không còn sớm nữa, muội mau đi nghỉ đi, bên này có ta lo là được rồi.
Nụ cười trên mặt của Tam ca dâm đãng khôn xiết, phu thê người ta lâu ngày gặp mặt, những chuyện gì sẽ làm không cần phải nói cũng hiểu được. Hoàn Nhi ‘a’ lên một tiếng, sau đó vội vàng bỏ chạy.
Nhìn thấy đại ca tiến vào trong phòng, mặt Xảo Xảo tức thời đỏ tận mang tai, nhỏ giọng nói:
- Đại ca, làm sao huynh cũng vào đây?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Nha đầu ngốc, đại ca vào để phục thị muội tắm rửa thay đồ đó!
Xảo Xảo cúi gầm đầu xuống, mặt nóng như lửa đốt, không dám nói lời nào, Lâm Vãn Vinh bước đến bên cạnh nàng ta, nhẹ nhàng xoa bóp hai vai của nàng, dịu dàng nói:
- Tiểu bảo bối, những ngày này vội vàng lên đường, mệt lắm rồi hả!
- Không mệt!
Xảo Xảo thỏ thẻ:
- Chỉ cần có đại ca, chuyện gì muội cũng không sợ!
Lâm Vãn Vinh xoa bóp mấy cái trên bả vai của nàng:
- Nha đầu ngốc nhà muội!
Tiếp đó thì không nói thêm một câu nào, không khí nhất thời trở nên cực kì ấm áp.
- Đại ca, không ngờ được phân nhánh của Tiêu gia tay kinh thành lại lớn đến nhường này!
Xảo Xảo nhìn lướt qua tứ phía một lượt, vẻ mặt lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
- Không cần phải lo lắng, nhà của ta so với nơi này thì càng lớn hơn!
Lâm Vãn Vinh đáp.
- Nhà của chúng ta?
Xảo Xảo giật mình:
- Đại ca, huynh sắp về Kim Lăng sao? Chỗ ở của chúng ta ở Kim Lăng cho tới giờ còn chưa sửa xong nữa mà!
- Tạm thời không trở về Kim Lăng, nhưng đại ca cũng đã có nhà ở trong kinh thành rồi, là hoàng đế ban cho, ngày mai huynh dẫn muội đi xem!
- Hoàng đế ban cho ư?
Xảo Xảo giật mình há hốc, Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng hôn lên môi nàng một cái, sau đó liền đem chuyện trước sau kể lại một lượt, Xảo Xảo nghe xong kích động tới mức ánh mắt đã long lanh ươn ướt: