Phần II
- Gửi thiệp mời? Dự tiệc ư…?
Lâm Vãn Vinh lấy làm kì quái:
- Ai gửi? đi dự yến tiệc gì?
Hoàn Nhi lắc đầu đáp:
- Muội không biết, hạ nhân của nhà đó mặc rất là hoa lệ, đối đãi với muội cũng rất khách khí, sau khi để lại thiệp mời còn nói ‘chủ nhân của nhà hắn thỉnh huynh nhất định phải hạ cố đến dự rồi mới rời đi’.
Lâm Vãn Vinh đón lấy tấm thiệp mời vào trong tay, chỉ thấy tấm thiệp này có tơ vàng quấn quanh, mặt ngoài kiểu cách, mở ra liền nhìn thấy một hàng chữ nhỏ màu vàng ở mặt trên: ”Hoàng hôn ngày mai ở Vương phủ thiết yến, cung thỉnh Lại bộ phó thị lang Lâm Tam đại nhân quang lâm. Thành vương Triệu Minh Thành kính bút!”
“Thành Vương thiết yến? Ngày ấy ở trong chùa Tướng quốc ồn ào một phen không vừa lòng nhau, hắn mời ta làm cái quái gì? Ta mới vừa được thăng quan mà thiệp mời của hắn đã đưa đến đây rồi, hành sự quả thực rất nhanh. Chuyện nơi chốn quan trường này đều giả dối gian xảo, cũng không bằng ta ở Tiêu gia làm gia đinh khoái hoạt!” Hắn thuận tay ném tấm thiệp mời sang bên cạnh, cười nói:
- Ta vào trước nghỉ ngơi chốc lát, nếu Đại tiểu thư đã trở về, Hoàn Nhi muội liền báo cho ta nghe!
Hoàn nhi gật đầu đáp ứng, Lâm Vãn Vinh vừa định cất bước, đang muốn đi vào phòng thì chợt nghe bên ngoài truyền đến một tràng ngữ điệu Đại Hoa lơ lớ:
- Xin hỏi có phải Lâm Tam Lâm đại nhân ở chỗ này không?
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên liền thấy một người Đột Quyết mũi cao mắt lõm đang đứng ở trước cửa, trông dáng vẻ tựa hồ như là thuộc hạ của A Sử Lạc.
- Đúng vậy… đúng vậy! Chính là ta, xin hỏi ngài là…?
Lâm Vãn Vinh đi ra phía trước xem xét kẻ kia.
- Kẻ hèn này phụng mệnh của A Sử Lạc đại nhân, vì Lâm đại nhân mà tặng lên hai con Hãn huyết bảo mã, mời đại nhân kiểm tra và nhận giúp…
Người Đột Quyết kia khom người cung kính.
Lâm Vãn Vinh hoan hỉ ‘a’ lên một tiếng, không nhắc chuyện này thật đúng là quên mất thật rồi. A Sử Lạc đã hối lộ cho hắn hai con Hãn huyết bảo mã, bị Từ Trường Kim tố cáo trước mặt Hoàng đế. Hoàng đế dứt khoát làm là không thôi, đem châu ngọc cùng ngựa quý thưởng hết cho hắn. Trước mắt, tên Đột Quyết này đặc biệt vì hắn mà đến tặng ngựa.
Sống đã lâu như vậy mà chỉ có nghe nói qua tên của Hãn huyết bảo mã, chưa nhìn thấy được một lần, Lâm Vãn Vinh vội giữ chặt người Đột Quyết kia: