Phần II
- Có tiểu dân ở đây.
Lâm Vãn Vinh vô cùng uể oải vòng tay đáp, trong lòng rõ ràng không tốt lắm.
- Tạm thời không nên quá so đo được mất, trẫm đã thấy biểu hiện hôm nay của ngươi thật làm người ta kinh ngạc, vừa dũng mãnh lại mưu trí, có thể cùng phân cao thấp với hai vị sứ thần Cao Ly và Đột Quyết, rất có phong thái của quốc sĩ, trong lòng trẫm rất yên tâm.
Cái gì mà “có thể cùng phân cao thấp với hai vị sứ thần của Cao Ly và Đột Quyết?” Hoàng Đế nói như vậy hoàn toàn là chiếu cố mặt mũi Lý Thừa Tái và A Sử Lặc thôi, mọi người trên kim điện đều hiểu được.
- Lâm Tam bác học kiến thức thông rộng, tài hoa xuất chúng, khiến Đại Hoa ta vinh dự chiến thắng, ai ai cũng đã chứng kiến tận mắt. Khi trước ở tại Sơn Đông hắn vì Từ Vị mà cầm binh, tự tay truy bắt Phản vương Bạch Liên Lục Khảm Y, pháo kích giết thánh mẫu Bạch Liên, công chiếm Tế Trữ thành, có thể nói công lao vô cùng to lớn, quốc sĩ như thế, làm thế nào để có thể sắp xếp mà không lãng phí nhân tài của dân gian? Lại bộ thượng thư Diệp Thư Thanh ở đâu?
Giọng của Hoàng đế vang vọng như từng hồi chuông.
- Vi thần có mặt…!
Một lão già nét mặt hồng hào vội vàng sải bước ra khỏi hàng ngũ.
- Diệp ái khanh, ngươi chưởng quản Lại bộ, vậy giúp trẫm xem, gần đây còn chỗ khuyết nào không? Lâm Tam người này chính là kẻ sĩ của nền quốc học Đại Hoa ta, nhất định phải sử dụng cho tốt!
Hoàng đế mỉm cười nói.
Trong mắt của Thành vương chợt lóe một tia nhìn sắc sảo, nháy mắt ra dấu cho Diệp Thư Thanh, Diệp Thư Thanh lập tức hiểu rõ, vội ôm quyền nói:
- Bẩm Hoàng thượng, hiện nay số quan viên mà Lại bộ đã an trí dư thừa, ngược lại các địa phương còn khuyết vài chức vị khá nhàn hạ.
Hoàng Đế cười ha ha hai tiếng nói:
- Hắn từ Kim Lăng mà đến, lại ở Sơn Đông thống lĩnh quân binh, người còn lưu đày hắn quay về địa phương làm cái gì? Ồ, đúng rồi, trẫm đã nhớ ra, tiền nhiệm Lại bộ thị lang Đồng Uyên cáo lão về quê, Lại bộ còn có vị trị cần bổ sung… Lâm Tam, trẫm cất nhắc ngươi làm Hoa Các học sĩ, nhận hàm Lại bộ phó thị lang, ngươi có bằng lòng hay không?
- Hoàng Thương…
Diệp Thanh Thư cả kinh:
- Lại bộ là chức trách trọng yếu, Thị lang càng phải trực tiếp phụ giúp vi thần, mặc dù Lâm đại nhân bác học đa tài, nhưng tuổi còn trẻ, lại chưa bao giờ có kinh nghiệm làm quan. Cả Văn uyên các học sĩ mới tấn thăng là tân khoa trạng nguyên Tô Mộ Bạch đại nhân cũng chưa bước vào kì khảo hạch của Lại bộ, đem Lâm đại nhân bỗng chốc đề bạt quá cao, không khỏi dẫn tới lời oán trách! Thỉnh Hoàng thượng suy xét!
Thượng thư đại nhân họ Diệp này không biết là cố tình hay vô ý lại nhắc đến Tô Mộ Bạch, lấy Tô Mộ Bạch làm ví dụ, ngăn cản Hoàng Đế đề bạt Lâm Tam. Tô Mộ Bạch tuy là Văn uyên các học sĩ, nhưng chỉ là một chức hữu danh vô thực, chưa được tiến vào Lục bộ. Tô Mộ Bạch thấy Hoàng thượng coi trọng Lâm Tam như thế, sắc mặt trắng bệch, vội vàng cúi đầu, một câu cũng không nói.