Phần II
Quanh đi quẩn lại, Lý Thừa Tái rốt cuộc viết ra bảng giá, hoàng kim ngàn lượng, tơ lụa ngàn sấp, mã não trăm viên, cơ hồ có thể cùng so sánh với sinh lễ tặng cho Nghê Thường công chúa. Cao Ly vì muốn cưới công chúa, quả thật không tiếc vốn liếng.
“Có chút đồ như thế mà đã cho rằng sai khiến được ta ư, ngươi coi ta như mấy tên thổ tài thôi ư? Đúng là muốn đem đầu của Lâm đại nhân ta ra bán rồi, về điểm này thôi thì có ngàn vàng cũng khó đổi được.” Lâm Tam ra vẻ trầm ngân:
- Thế này đi tiểu vương tử, ngài đã quá coi trọng tới ta rồi. Không nói gạt ngài, ta chỉ là một quan viên nhỏ nhoi như hạt đậu hạt mè thôi, tài học so với Kim Cương sơn hãy còn nông cạn, ngài dù cho tặng ta vạn lượng vàng, ta cũng không có thể đáp ứng a! Từ cung nữ lần trước đã từng chỉ bảo ta, Hoàng thượng lại đối xử với ta ân trọng như núi, ta sao có thể lại tiếp tục nhận cái gì đó của ngài, không được đâu… không được…! Vả lại trong nhà ta cũng có kinh doanh mà, đâu lo việc thiếu ngân lượng.
“Trong nhà người kinh doanh cái rắm, làm như ta không biết dò la rõ sao? Ngươi chỉ là một gia đinh nhỏ nhoi trong phú hộ nhà họ Tiêu ở Kim Lăng, giấu trên lừa dưới, không chuyện ác nào mà không làm. Chỉ là vận mệnh tốt, cũng không biết như thế nào được Hoàng thượng coi trọng, mới được khoác một lớp vỏ ngoài tôn quý lên người. Gia đình Tiêu gia đòi kiếm được ngân lương ư, ngươi chẳng qua đi theo uống chút nước lèo thôi, mà lại nói có vẻ đắc chí vậy!?” Lý Thừa Tái thầm hừ một tiếng, đối với da mặt của người này, ngoài bội phục vẫn là bội phục.
- Đại nhân, ta coi ngài cùng Từ cung nữ trò chuyện với nhau rất vui vẻ, tựa hồ rất hòa hợp a!
Lý Thừa Tái mỉm cười, lái chủ đề sang một chuyện khác, không còn nói về vàng bạc châu báu, lại không biết như nào đã chuyển qua Từ Trường Kim.
Lâm Vãn Vinh sửng sốt, tức thời liền tự nhiên nói:
- Đúng vậy, ta đã rất sớm nghe qua tên của Trường Kim, gặp nàng tựa như gặp lại người xưa.
Lý Thừa Tái gật đầu:
- Từ cung nữ là một cô gái kỳ lạ nổi tiếng của Cao Ly ta, đối nhân xử thế chân thành thiện lương, trái tim tràn ngập tình thương, y thuật tinh xảo, hơn nữa tinh thông bách khoa, mưu trí vượt trội, không chỉ có rất được dân chúng ủng hộ, đồng thời cũng được phụ vương cùng mẫu thân ta sủng ái. Tuổi còn trẻ mà đã trở thành nữ thái y đứng đầu trong cung, ở dân gian lẫn trong triều đình đều có danh vọng cực cao.
“Tiểu tử này cuối cùng muốn nói cái gì đây?” Thấy Lý Thừa Tái một lòng đem chủ đề đặt vào người Từ Trường Kim, Lâm Vãn Vinh càng thêm nghi hoặc.
- Đại nhân…
Trong mắt Lý Thừa Tái chợt lóe thần quang:
- Ngài cùng Từ cung nữ mối tương giao rất sâu sắc, nếu ngài nói thích, ta liền bẩm rõ phụ vương mang Từ Trường kim tặng cho ngài, ngài thấy thế nào?
“Thình thịch…thình thịch…”Lâm đại nhân thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập dữ dội: “Mang Đại Trường Kim tặng cho ta? Không có lầm lẫn chứ? Cô gái huyền thoại của bán đảo Triều Tiên, thần tượng của dân chúng Cao Ly, mà lại tặng cho ta… mỗi ngày châm cứu, xoa bóp tay chân …? Có loại hưởng thụ như thế này sao? Thật là dụ hoặc! Quả là một cái cám dỗ khó mà cự tuyệt! Lý Thừa Tái này thật sự là dốc hết vốn liếng a!
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn Từ cung nữ ở xa một cái, chỉ nhìn thấy nàng đang thảo luận cái gì đó cùng Hàn Thượng Cung, mày ngài nhíu chặt, làn da như tuyết, hai má láng mịn, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, phong vận mê hoặc, khiến lòng người phải dao dộng.