Từ Trường Kim khẽ gật đầu:
- Cảm ơn đại nhân, nếu như thế thì Trường Kim sẽ thử trước. Hiện giờ hai bên đang đua tranh, thiếp sẽ vì Cao Ly mà dốc hết tâm nguyện để giành chiến thắng, đương nhiên sẽ không khách khí với Lâm đại nhân.
Nàng lấy ra một cái nến đỏ to, cắt đi ba phần tư, sau đó liền đục một lỗ nhỏ ở trên đoạn còn lại dọc theo sợi bấc. Rồi cầm sợi tơ xuyên qua lỗ đó, đợi nến phủ kín lại rồi thì đem ngọn nến có sợi chỉ đó cắt bớt đi.
- Vị tiểu muội muội này, có thể đem cửu khúc ngọc châu lại cho ta được không?
Từ Trường Kim mỉm cười với Thúy Vân, hòa ái nói.
Tiểu cung nữ chuyển cửu khúc ngọc châu cho nàng, Từ Trường Kim để lỗ nhỏ của cửu khúc ngọc châu dựng đứng trên mặt đất, cầm sợi tơ đặt vào ngay ngắn ngay miệng lỗ của cửu khúc ngọc châu, chậm rãi đẩy vào. Bên trong viên ngọc khúc khuỷu quanh co, nửa trước của sợi dây kia được bọc trong nến, miễn cưỡng đi vào. Từ cung nữ cẩn thận tỉ mỉ đốt bất nến, với những chỗ uốn khúc thì hơ thêm một chút, sợi tơ bị đốt nóng trở nên mềm mại, dễ dàng bám dọc theo các đường cong mà từ từ đi vào.
Cung nữ này khéo léo dùng nến lấp kín vừa vặn với sợi tơ, cây nến bị đốt mà mềm ra, dòng sáp từ từ chảy xuống dưới, dẫn theo sợi tơ tiến về phía trước. Nhưng việc này phải phối hợp rất tài tình, nếu chậm một tí thôi thì có thể dẫn đến tình huống nước nến chảy ra che mất các lỗ cong. Từ Trường Kim tâm tư lanh lẹ tay chân khéo léo, nàng căng mắt ra cẩn thận tỉ mỉ xâu sợi tơ, không dám có chút lơ là. Trên cánh mũi xinh xắn của nàng hiện lên những giọt mồ hôi li ti trong sáng như ngọc, trông thật là mỹ lệ.
Thực là một cách làm mộc mạc nhưng rất khéo léo, Lâm Vãn Vinh nhìn thấy thầm cười trộm, biện pháp này đúng là chỉ có sự kiên nhẫn cùng nghị lực của các cô gái như Từ Trường Kim này mới có thể hoàn thành, thay bằng những người khác, chắc chắn là không làm được. Những phẩm chất trên của Từ Trường Kim này cũng vừa khéo cũng thể hiện rõ ràng tính cách của dân tộc Cao Ly ngày nay, về điểm này đúng là đáng để Đại Hoa học tập.
Để xâu qua những đường cong khúc khuỷu của cửu khúc ngọc châu, Từ Trường Kim đã mất hơn nửa ngày cật lực, quay ra quay vào mấy lần, mới đưa sợi tơ cùng dòng sáp làm chất dẫn xuyên qua hết. Chỉ là phía trong của viên ngọc đã bị ngọn nến lấp kín, sợi tơ mặc dù đã luồn qua, nhưng không có cách nào kéo dịch chuyển. Tuy thế, không phải người nào cũng có thể tưởng tượng ra nỗi biện pháp này, mọi người trên sân đều không khỏi cực kì bội phục trước sự khéo léo và nghị lực của Từ Trường Kim, nhất thời tiếng vỗ tay vang lên như sấm, chúc mừng nàng vượt qua cửa ải đầu.
Từ cung nữ ngượng nghịu mỉm cười, khom người chào tiểu cung nữ Thúy Vân:
- Thật xấu hổ, mặc dù xuyên qua rồi, nhưng sợi tơ không thể kéo ra, làm cho người thêm phiền toái.
Thúy Vân vội nói:
- Vị tỷ tỷ này, sợi tơ đã xuyên qua rồi, lẽ dĩ nhiên sẽ tính là qua cửa.
Từ cung nữ mỉm cười, nói với Lâm Vãn Vinh:
- Đại nhân, đã đến lượt ngài.