Phần III
- Tới rồi…Ấy, là nàng sao? Từ cung nữ, Đại Trường Kim.
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Từ Trường Kim đang mỉm cười đứng trước mặt vấn an hắn.
- Lâm đại nhân, ta tên là Từ Trường Kim, không phải là Đại Trường Kim (Dae Chang Kum), ngài xưng hô ta như vậy sẽ làm người ta hiểu lầm đó. Xin ngài cải chính lại, xin ngài đó…!
Từ cung nữ khom người thật sâu, vẻ mặt thành khẩn.
Lâm đại nhân cười ha hả:
- Chỉ là chuyện sớm muộn thôi, nàng nhất định sẽ trở thành Đại Trường Kim, ta cũng rất xem trọng nàng. Trường Kim à, đêm qua ngủ ngon không, có nghĩ tới ta hay không? Nói cho nàng một bí mật nè… đêm qua ta nằm mơ thấy nàng đó.
Từ Trường Kim tặc lưỡi thầm nhủ: “Chẳng phải nghe nói là người Đại Hoa đều khiêm cung lễ độ, nho nhã tuấn mỹ sao!? Tại sao vị Lâm đại nhân này lại hết lần này tới lần khác toàn nói ra những lời khinh bạc vậy?”
- Đại nhân, ta không nhớ tới ngài đâu. Ta chỉ nghĩ về những bệnh nhân của ta ở Cao Ly, nhớ tới bọn họ ngày đêm chịu sự đau đớn dày vò của bệnh tật, ta thân là y nữ trong lòng khó yên.
Từ Trường Kinh thành thật.
- Không nhớ ta? Vậy cũng chẳng sao, mấy ngày nữa nàng sẽ bắt đầu nhớ thôi, mấy lão bà của ta đều trải qua quá trình giống vậy, nàng bây giờ mới bước vào giai đoạn đầu, phải nỗ lực, cố lên!
Lâm Vãn Vinh híp mắt nói.
Từ cung nữ hoàn toàn không nói gì, trầm mặc hồi lâu mới lắc đầu:
- Đại nhân, ngài nói đêm qua nằm mơ thấy ta, xin hỏi mơ thấy ta như thế nào?
- Quên rồi!
Lâm đại nhân trả lời mau lẹ trơn tru.