Phần II
Mấy tiểu cung nữ này chuyên hầu hạ việc tắm rửa trong cung đã mấy năm nên cũng hiểu biết từ rất sớm, vừa nghe tên ‘tô hung thối’ liền biết ngay là không phải là trò tử tế gì, cùng khẽ gắt một tiếng. Lâm Vãn Vinh cười ha hả thả mình vào trong nước chẳng muốn nhúc nhích, mặc cho mấy tiểu cung nữ xoa bóp.
Chuyện ngày hôm nay thật tệ hại! Uổng công hắn bình thường vẫn tự nhận là mình vô cùng thông minh, nhưng đấu với lão hoàng đế một lượt lại luôn rơi xuống hạ phong, bị ông nắm mũi lôi đi, trong có một ngày ngắn ngủi kéo lên đè xuống đến mấy lần, người khác cả đời nghĩ cũng khó trải qua nhiều việc như vậy. Buông tha cho An tỷ tỷ rồi, lão hoàng đế lại ép hắn ở lại trong cung, còn phái mấy cung nữ tư chất thượng đẳng tới hầu hạ hắn, sự huyền diệu bên trong thật khó lý giải. Hắn nghĩ ngợi chốc lát rồi ngáp dài một cái, bất tri bất giác ngủ mất lúc nào.
Cứ thế mơ mơ hồ hồ ngủ luôn ở trong điện. Khi tỉnh lại đã không còn sớm nữa, bốn tiểu cô nương hầu hạ hắn vẫn trông nom ở bên, Lâm Vãn Vinh nắm lấy cung nữ đứng đầu hỏi:
- Khinh Hồng, lúc này là giờ nào rồi?
- Đại nhân, đã qua giờ thìn.
Tiểu cung nữ cung kính:
( Giờ thìn là 7-9 h sáng)
- Ồ, giờ thìn!
Lâm đại nhân đang ngáp dài thì lập tức hốt hoảng:
- Cái gì? giờ thìn? Sao không ai đánh thức ta?
Khinh Hồng liếc nhìn hắn, che miệng cười:
- Đại nhân, ngài thật chẳng giống với bất kỳ người nào khác. Các đại nhân khác khi vào cung nghỉ ngơi đều run run rẩy rẩy, một khắc cũng phải tỉnh lại mất mấy lần. Chưa rạng sáng đã vội tạ hoàng ân rồi rời cung, so với thái giám báo giờ còn đúng giờ hơn. Lão nhân gia ngài đúng là không phải nhất, buổi tảo triều qua rồi cũng không thấy ngài tỉnh dậy. Cao công công đêm qua đã dặn dò, nói ngài nếu còn chưa tỉnh thì không cho phép đám nô tỳ đi quấy rầy ngài, cho nên nô tỳ chẳng dám gọi ngài.
“Toát mồ hôi! Ta nào có biết nhiều quy củ như vậy, lão tử luôn đếm tiền thì đếm đến lúc tay rút cả gân, ngủ là ngủ thẳng tới dứt cơn luôn mà!” Hắn lầm bẩm một chút rồi bò xuống giường, mặc bừa y phục lên người, rối rít hỏi: