Phần II
“Văn Hoa điện thì sao? Tên tiểu Nhật Bổn này khiến lão tử không vui thì lão tử chém hắn, bất quản là Văn Hoa điện hay là Càn Thanh cung. Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Từ tiên sinh, ngài đừng lo, đối phó với súc sinh thì ta cũng có thủ đoạn không đơn giản đâu.
Từ Vị biết được cá tính của hắn, người này bình thường thì dễ nói chuyện, nhưng khi mà ngang ngược lên thì e là Hoàng đế lão tử cũng không quản nổi hắn ta. Thấy Lâm Vãn Vinh hi hi ha ha tiến vào, Từ Vị bất lực thở dài một tiếng: “Kế Cung Vũ Thụ, ngươi hãy tự cầu phúc đi, sát tinh của ngươi đã tới rồi.” Tâm lý của Từ Vị thấp thỏm bất an, theo sau Lâm Tam tiến vào đại điện.
Văn Hoa điện bày trí hoa lệ, xà trụ được điêu khắc hình ảnh ngũ trảo kim long sống động như thật. Mặt đất lát gạch lấp lánh kim quang, trong đại điện đang sắp xếp mấy chiếc bàn gỗ có kiểu cách cổ xưa, rất khí phái.
Nhân số trong đại điện quả là không ít, phân ra làm ba nhóm người. Đám ở chính giữa lĩnh đầu là kẻ có thân hình khôi ngô, cơ thể cường tráng, mũi cao, đầu tóc hơi xoắn, con ngươi trũng sâu vào trong hốc mắt, gương mặt âm hiểm, vừa nhìn qua thì đã biết không phải là người Đại Hoa, kẻ này có lẽ là sứ thần của người Hồ - A Sử Lặc. Ngồi ở hai bên của A Sử Lặc có hai người Hồ khác có tướng mạo tương tự như hắn, ba người hiện đang ngồi trong đại điện lớn tiếng quát mắng Tô Mộ Bạch, trông rất là huênh hoang.
Đám người ở bên trái cầm đầu là một nam tử có da mặt trắng bóc, trên mép có một đốm râu nho nhỏ, trong mắt lấp lánh hung quang, đang xem xét tình hình xung quanh, trên mặt hiện ra vẻ tham lam. Đó có lẽ là gã Kế Cung Vũ Thụ gì gì đó rồi.
Dẫn đầu nhóm ở bên trái là một thanh niên thần thái nhã nhặn lịch thiệp, trên mặt luôn nở một nụ cười khiếm nhường, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc ngang liếc dọc, tựa hồ như là một người cực kì có tâm kế. Đứng ở sau lưng gã nam tử này là cả một đám tùy tùng, phần lớn đều là nữ nhân, hai nữ tử đứng ở đầu thì có một nữ tử có niên kỉ khá lớn, thân mang một bộ trường bào màu xanh đậm theo kiểu Hàn, vạt áo thì lại màu xám. Người còn lại thì có tuổi còn khá trẻ, dáng vẻ thanh tú, khoác một bộ trường bào hồng phấn, vạt áo màu lam. Nhìn thấy những trang phụ người Hàn điển hình đó, không cần phải đoán thì cung biết đó là sứ thần người Cao Lệ rồi. Vừa rồi thì sứ thần người Hồ và Đông Doanh đều mở miệng nói, cũng chỉ có bên Cao Lệ là vẫn kiên định trầm mặc, cũng không biết là có ý gì.
Quan sát tình hình trước mắt thì thấy đúng như lão Từ nói, những kẻ này rõ ràng là tụm lại để cùng nhau làm loạn.
Một mình Tô Mộ Bạch ứng phó với nhiều sứ thần như vậy đúng là cũng rất cật lực, nhìn thấy Từ Vị và Lâm Vãn Vinh bước vào, hắn tức thì sửng sốt, sau đó liền vui mừng, vội vàng nghênh đón:
- Học sinh Tô Mộ Bạch khấu kiến Từ đại nhân. Từ đại nhân, ngài đến thì tốt rồi. Lâm huynh, huynh cũng đã đến ư?
Từ Vị gật đầu đáp:
- Tô trạng nguyên không cần đa lễ, là hoàng thượng lệnh lão hủ dẫn Lâm tiểu huynh đi đến Văn Hoa Điện. Lâm tiểu huynh, Lâm tiểu huynh …
Căn nguyên là trong lúc lão ta cùng Tô Mộ Bạch nói chuyện thì Lâm tiểu huynh của lão lại lẳng lặng bước tới chỗ của Kế Cung Vũ Thụ.
Kế Cung Vũ thụ nhìn thấy một kẻ da dẻ đen đúa, tướng mạo cũng không tệ đang bước tới phía mình, cảnh giác một chốc rồi quát lên:
- Ngươi, muốn làm gì?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Ta hả, ta đang muốn giết heo đây. Hi, ma tây ma tây ( moshi moshi )*, vị bì cách huynh này, nghe nói huynh là vương tử, có phải không?
( Mã tây mã tây- mó xi mó xi (phiên âm pinyin): tiếng nhật viết là moshi moshi, nghĩa là: alo alo )
Kế Cung Vũ Thụ không biết ‘bì cách’ là chính là phiên âm của từ ‘pig’ trong tiếng Anh, nên mặc nhiên ngạo nghễ đáp:
- Ta là đứa con thứ hai của Đông Doanh thiên hoàng bệ hạ, Đại Hòa võ sĩ anh dũng vô địch.
( Đại Hòa: Nhật Bản, Nhật tự coi là Hòa quốc, nên chữ viết còn được gọi là Hòa văn)
- Dũng mãnh, quả nhiên là dũng mãnh!
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Vương tử điện hạ, phải chăng ngài có một muội muội?
Kế Cung Vũ Thụ giật mình hỏi:
- Ngươi, làm sao mà biết được?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Ta không chỉ là biết ngài có muội muội, mà còn biết cha của ngài gọi là lão Kế Cung, mẹ của ngươi gọi là Hà Lan (Kawarama), cả nhà các người có quan hệ rất thân mật.
- Cả nhà của ta ngươi cũng biết ư?
Kế Cung Vũ Thụ đại kinh nói: