Phần III
- Ninh Vũ Tây? Vũ hóa tây khứ?
(宁羽西-níng yŭ xi: Ninh Vũ Tây, đọc giống Ninh Vũ Tích (níng yŭ xí), Vũ hóa tây khứ: nghĩa đại khái là chết)
Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Cái tên này thật không may mắn, còn không bằng kêu là Ninh Giá Hạc!
(giá hạc: cưỡi hạc)
Ninh tiên tử tức giận nói:
- Ngươi nói bừa cái gì đó. Ta tên là Ninh Vũ Tích, Vũ trong lạc vũ (mưa rơi), Tích trong tích nhật (ngày xưa), làm gì mà thành vũ hóa tây khứ?
- Ninh Vũ Tích? Cái tên này không tồi, có thể so sánh được với hai chữ Lâm Tam của ta.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, không biết xấu hổ mà lớn tiếng nói tiếp:
- Ta nói nè Vũ Tích, nàng muốn tấm kim bài này làm gì…
Nghe người này nói chuyện, Ninh Vũ Tích chỉ cảm thấy bản thân tiên tử như mình lập tức có khuynh hướng phải rơi xuống trần thế, nàng nhướng mày lên, hàm răng ngà hơi nghiến lại, bộ ngực mềm mại phập phồng mãnh liệt, cuối cùng thì nàng tu vi vẫn cao thâm, cố áp chế được giận dữ trong lòng lại, lạnh nhạt nói:
- Hai chữ Vũ Tích chỉ là phàm danh trong tục thế của ta, từ nhiều năm trước đã bỏ không dùng đến rồi, người chớ có hét lên nữa!
- Biết rồi, Vũ Tích.
Lâm Tam gật đầu nói:
- Vũ Tích, nàng cần tấm kim bài này làm gì? Bằng giao tình của hai chúng ta, nàng muốn vàng thì ta tặng nàng một chút là được rồi, tấm thẻ bài này cũng chẳng có gì đẹp mắt cả.
- Nếu ngươi nói lời không giữ lời thì thôi vậy.
Ninh Vũ Tích bình tĩnh nói. Nàng có một loại cảm giác, kẻ không biết xấu hổ trước mặt này sắp tới sẽ mang đến cho mình một phiền phức cực lớn.