Phần III
- Ý, chiếc tú hoa châm này là từ đâu ra thế? Thần tiên tỷ tỷ, tay của tỷ thật mịn màng a! Việc nặng nhọc như thế này tỉ đụng vào làm chi, mau đưa chiếc châm này cho ta, ta giúp tỉ ném đi nhé.
Lâm Tam không đổi sắc mặt, đưa tay ra muốn lấy chiếc phong châm.
Bàn tay nhỏ nhắn của tiên tử liền xoay chuyển, động tác cực nhanh, “tích” một tiếng, chiếc phong châm đó đã đâm mạnh lên tay Lâm Vãn Vinh.
- A…
Lâm tướng quân kêu lớn một tiếng, sắc mặt kịch biến, phảng phất như cảm giác thấy tim phổi mình đang bị bóp nghẹt vậy: “Đây chính là độc châm mà Tiên Nhi lão bà chính tay phối chế a! Nếu lão tử chết như thế này thì mới thật là oan uổng.”
Hắn đem phong châm đi đâm người ta, nhưng trước nay chưa từng nghĩ đến có ngày nó lại đâm ngược lại vào người mình, lập tức chẳng dám giả bộ nữa, thò tay vào trong ngực lấy giải dược ra.
Thần tiên tỷ tỷ nhìn thấy động tác của hắn, tủm tỉm cười:
- Ngươi tìm gì vậy?
- Tìm giải dược…a… à à… lời trẻ con không tính, ta tìm kẹo đường, tỷ tỷ ăn không, cho tỉ một viên.
Lâm Vãn Vinh tìm được giải dược, chẳng hề suy nghĩ gì mà vội vã nuốt luôn vào bụng. Đợi một hồi, chỉ cảm thấy bụng hơi đau, tiếp đó cơn đau tan biến, một luồng nhiệt lưu từ dạ dày phát tán, toàn thân hắn tựa như đã thoải mái hơn rất nhiều.
Ninh tiên tử cũng không ngăn trở hắn, lặng lẽ nhìn hắn nuốt dược hoàn vào, mỉm cười gật đầu nói:
- Giải dược này mùi vị thế nào? Có phải là ban đầu là đau bụng, tiếp đó là toàn thân có một luồng nhiệt lưu chạy qua không?