Phần II
Trong lòng An Bích Như cực kỳ lo lắng, nhìn thấy thế rơi gấp gáp của Lâm Vãn Vinh, nếu không cứu hắn thì sợ rằng hắn toi mạng mất. Nàng nghiến chặt răng, khẽ xoay một cái liền hệt như một chiếc lá xanh lao theo.
Nàng đã nhanh nhưng lại có người còn nhanh hơn nàng, Ninh tiên tử đánh ra một kiếm, bức An Bích Như phải chống đỡ, rồi lao thẳng xuống dưới gốc cây nhanh như một viên đạn, chỉ nháy mắt đã ở dưới mặt đất rồi. Phượng nhãn ngước lên lên, nhìn thấy tên Lâm Tam đã từng muốn chiến tiện nghi của mình đang rơi, mắt thấy đã sắp va vào người mình rồi.
“Tỉ phải cứu ta đó, hãy mở rộng vòng tay của tỉ ra đi, ta bảo đảm sẽ không làm ngã tỉ đâu.” Trên mặt Lâm Tam nở một nụ cười dâm đãng, hắn thật sự thích thú sự “thiện lương” của vị tỷ tỷ này
Tựa hồ như đã nhìn thấu được ý nghĩ xấu xa trong lòng Lâm Vãn Vinh, khuôn mặt được che sau lớp khinh sa của Ninh tiên tử tựa như nổi lên một tia cười lạnh.
“Tiên tử, ta tới rồi.” Thấy tiên tử đã gần ngay trước mắt, Lâm Vãn Vinh đưa tay ra muốn lao tới ôm chặt lấy. Nào ngờ hai tay còn chưa chạm được vào bờ eo thon của nàng thì cảm thấy một vật gì đó dài dài lành lạnh đang đỡ lấy người mình, từ phần trước ngực tới giữa hông chẳng thể động đậy được chút nào. Tiên tử nhãn lực cực cao, thủ pháp chuẩn xác, không nghiêng không lệch một chút ngăn thế rơi của hắn lại, quả là không nhiều hơn một phân, cũng chẳng dư một phân nào.
“Trời đất, thần tiên tỷ tỷ lấy cái gì đỡ ta thế?” Lâm Vãn Vinh tức giận hừ một tiếng, nhìn xuống phía dưới thân liền thấy một cái vỏ kiếm mỏng mỏng đang đỡ dưới thân thể mình.
Hắn hầm hực nhảy xuống, vỗ tay cười nói:
\
- Thủ đoạn tỷ tỷ hay lắm, đỡ chuẩn xác thế này, có phải là trong lúc nhàn rỗi cũng đem cái thứ này ra tự đỡ chính mình không?