Lâm Vãn Vinh phát hoảng, không thể nào, lời này của Đại tiểu thư là có ý tứ gì? Từ Chỉ Tình nha đầu kia đã nói với nàng cái gì khiến nàng nghĩ nhiều như thế.
Tiêu Ngọc Nhược khẩn trương nhìn sắc mặt hắn, thấy hắn do dự, trong lòng đau đớn, nước mắt tuôn rơi, nhưng vẻ mặt lại kiên cường bảo:
- Quên đi, ngươi không cần phải nói, ta không muốn nghe ngươi nói dối.
- Đại tiểu thư, nàng nhìn vào mắt ta đi.
Lâm Tam ngữ điệu vô cùng nghiêm chỉnh cất lời.
- Để làm gì?
Đại tiểu thư nhìn hắn, chỉ thấy con mắt hắn mở to tròn lại lóng lánh, tựa như rất chân thành.
- Từ ánh mắt ta, nàng nhìn thấy gì?
Lâm Tam mỉm cười hỏi.
Đại tiểu thư cố nhịn cười, đáp nhỏ:
- Ngoại trừ mạch máu li ti, chẳng nhìn thấy gì khác.
Giữa lông mày Lâm Vãn Vinh thấp thoáng một tia đen tối, cô nàng này, định chơi ta hả? Hắn than nhẹ một tiếng nói:
- Đại tiểu thư, mỗi người tìm thấy từ trong mắt ta đều là những bóng hình không giống nhau. Cũng như thế, trong lòng ta, nàng và Thanh Tuyền cũng có điểm khác biệt. Nàng ta cao quý thánh khiết, giống tiên tử trên cung trăng, ngươi diễm lệ lại thành thục, tựa như Lạc thần nơi thủy giới. Lạc thần cùng Hằng Nga, xinh đẹp như nhau, cao quý giống nhau, tựa hai đầu cán cân, nàng cứ nhất định bắt ta bên trọng bên khinh mà phân chia, không phải là làm khó ta sao?
- Cái gì Hằng Nga Lạc thần, nói thật dễ nghe.
Đại tiểu thư mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, nói nhỏ:
- Nếu thật là như thế, thiếp muốn chàng rời bỏ Tiếu tiểu thư, chàng có nguyện ý chăng?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Không có khả năng. Cũng như nếu Thanh Tuyền muốn ta rời bỏ nàng, ta cũng không đáp ứng, đó chính là đạo lý. Ài, bác ái là một loại tình cảm thật vĩ đại, phóng mắt trên đời không người lý giải được, ta phải thi hành bác ái đến cùng.
- Hư đốn chán ghét!
Đại tiểu thư hừ nhẹ một tiếng, khuôn mặt đỏ ửng, nắm chặt tay hắn nói:
- Ta Tiêu Ngọc Nhược tự nhận là thông minh, nhưng cũng không biết thế nào lại mắc nợ ngươi, bị ngươi liên tục chèn ép, nếu ngươi dám bạc tình với ta, ta liền chết cho ngươi xem.
- Bạc tình?
Lâm Vãn Vinh giật mình nói:
- Đây là việc con người có thể làm sao? Đại tiểu thư, xin nàng ngàn vạn lần đừng ở trước mặt ta xuất ra hai chữ này, nghe đến nó, toàn thân ta lại phát run.