Tô Mộ Bạch cưỡi trên ngựa, nhìn trận hình của Lâm Tam ở xa xa. Bốn trăm bộ binh đứng ở ngòai cùng, phía sau là năm trăm tinh kỵ, trong nền tro bụi mờ mịt kia hiện ra một phiến khôi giáp, một thân mang áo bào trắng trà trộn trong đó, nhìn bộ dạng đó, không phải Lâm Tam thì còn là ai nữa. Không phải do Lâm Tam quá xuất chúng, thật ra là trên thân hắn mặc áo bào trắng, trong tay một quạt lông nhỏ, vô cùng lòe loẹt, muốn không nhìn thấy hắn cũng rất khó khăn.
“Cung thủ đâu ?” Tô Mộ Bạch trầm giọng hỏi.
Sớm có thần tiễn thủ trong thần cơ doanh, cung tiễn nhắm chuẩn Lâm Tam, chỉ là lúc này khoảng cách hai quân khá xa, tiểu tướng áo bào trắng kia lại tựa như hồ điệp xuyên hoa. Trại quân trung không ngừng qua lại, nào đâu ngắm chuẩn được hắn.
(hồ điệp xuyên hoa= Bươm bướm trong bụi hoa)
Nhìn khoảng trống giữa hai quân là một khu đất bằng phẳng, trên khuôn mặt âm trầm của Tô Mộ Bạch rốt cuộc cũng hiện lên vẻ tươi cười. Mới vừa rồi bị Lâm Tam dùng thủ đoạn đoạt mất tiên cơ thắng một trận, thật sự là có khổ mà khó nói. Lúc này ta vẫn hơn người gấp mấy lần, xem ngươi còn có thủ đoạn gì nào?
Hai tay Lâm Vãn Vinh xoa xoa mày, dưới háng hắc mã chạy qua chạy lại, nhìn kĩ một trận nói :” Ý, tại sao nhìn không thấy Tô Mộ Bạch trạng nguyên kiêm thống suất ?”
Hồ Bất Quy cười nói :” Nếu để ngươi nhìn thấy, hắn sẽ thành bia sống cho thần tiễn thủ, thống suất trong quân không dễ dàng lộ diện.”
Ngất, quả nhiên cùng một dạng giảo hoạt như ta, tiểu tướng áo bào trắng khẽ phe phẩy quạt lông, bộ dạng tiên phong đạo cốt, cợt nhả cười nói :” Có lý, có lý. Khó trách không thấy mặt tiểu tử kia, các vị đại ca, đã chuẩn bị tốt chưa ?”
Chúng tướng cùng nhau kêu lên đáp lại, tiểu tướng áo bào trắng cười hì hì, song thủ bắc lên miêng, mở to thanh quản hét lớn : “Tô tướng quân, Tô tướng quân, ngươi còn ở đó không? Trả lời đi, chúng ta trước tiên nói chuyện phiếm một chút, rồi lại đánh ---“
Hắn nội lực không kém, trung khí mười phần, âm thanh truyền đi thật xa, Tô Mộ Bạch trong quân nhìn ra, chỉ thấy tiểu tướng áo bào trắng trấn định tự nhiên, trên mặt mang theo nụ cười hòa ái, quạt lông không ngừng phe phẩy, có sự mạnh mẽ không nói lên lời.
“Tướng quân , Lâm Tam vừa quát tới, có cần trả lời hắn không?“ Một tướng quân tham mưu bên người Tô Mộ Bạch nhẹ giọng nói
Tô Mộ Bạch lắc đầu :” Hai quân đối mặt với nhau, kẻ mạnh sẽ thắng. Lúc này giữa ta và hắn là một khu đất trống trải. Đã mất lương thảo, chiêu cũ của hắn khó có thể dùng lại, vì thế hắn dùng kế nghi binh, sợ là ngầm tụ tập âm mưu. Truyền tướng lệnh của ta , ba ngàn bộ binh từ đội dọc biến thành đội ngang, duy trì khoảng cách, mau chóng hướng tới quân địch --- tấn công!”