Mấy trăm mũi tên bay tán loạn như cào cào, hướng đến kỵ binh đang xung kích bắn tới. Cung tiễn dùng trong trận chiến diễn tập này, đầu tên đều đã bị bịt lại thức sự là có sức bắn ra thì có nhưng không có đầu nhọn nên lực sát thương bị hạn chế rất lớn, binh sĩ thần cơ doanh trong quân của Lý Thánh đều là thần tiễn thủ trăm người có một, trận mưa tên này độ chính xác cực cao, có đến một nửa bắn trúng mắt tuấn mã đang phi tới, Mấy trăm chiến mã cùng nhau hí lên một tiếng, đau đớn, bốn chân mềm nhũn, ngã trên mặt đật , hơn mười kỵ sĩ trên ngựa ngã theo, tiếng rên rỉ vang lên không đứt.
“Đánh tốt lắm.” Lý Vũ Lăng hô to một tiếng, hưng phấn kêu lên. Hắn lần đầu thấy khung cảnh thực chiến, lại vẫn còn tính trẻ con, tự nhiên cao hứng vô cùng, bọn người Đỗ Tu Nguyên và Hồ Bất Quy lại vẫn như cũ lo lắng trùng trùng, phương pháp bắn mắt ngựa này, là Hồ Bất Quy học được từ người Hồ, hơn nữa thần cơ doanh thật sự là thần tiễn thủ, mặc dù hiệu quả không sai, nhưng đối phương chí ít có một ngàn năm trăm kỵ binh, thiệt hại mấy trăm, không thể gây thương tổn đến gân cốt, ngược lại càng kích thích sát khí của bọn họ.
Quả không ngoài dự đoán, kỵ binh đối phương bị thất bại một trận, giống như phát ra hung tính, càng vội chạy đến chém giết, trong khi chạy đội hình thay đổi, từ ngang biến dọc, làm cho xạ thủ mất đi mục tiêu, cung tiễn của thần cơ doanh nhất thời mất đi uy lực, đợi đến khi mưa tên bắn xong một trận nữa, kỵ binh đối phương thiệt hại đã giảm hẳn.
“Xông lên ---” những kỵ binh phía trước hùng tráng hô cao, ngựa lao như bay, bởi dọc biến thành ngang, như thủy triều hung mãnh tràn vào.
“Thần cơ doanh lùi ra sau, Lý Thánh ---”Lâm Văn Vinh hét lớn một tiếng, hạ lệnh.
“Nhận lệnh” Lý Thánh sớm suất linh binh sĩ thủ hạ chuẩn bị thỏa đáng chỉ chờ mệnh lệnh, nghe Lâm tướng quân ra lệnh, mấy trăm binh sĩ thần cơ doanh thúc ngựa, nhanh chóng lôi lương thảo trên xe ngựa xuống, trong nháy mắt đã dựng trước kỵ binh đối thủ một đạo bình phong bằng cỏ khô.
Lương thảo vừa mới ném xuống xong, kỵ binh đối thủ đã trùng sát tới, Lý Thánh hốt hoảng hét lên một tiếng : “Lui, mau lui.”
Mấy trăm kỵ binh trong ba quân của Lâm Tam quả thật theo chấp hành nghiêm lệnh, vừa nghe tương quân hạ lệnh lui lại, liền phi lên chiến mã, thúc ngựa chạy như điên, tư thế tuy thuần thục vô cùng, nhưng lại là dùng trong chạy trốn, thực sự khiến người cảm tháy đáng tiếc.
Trên thành lâu hoàng đế cùng chúng thần tử cũng nhìn rõ ràng rành mạch tình hình trước mắt, Lâm Tam này cũng không trụ lại được rồi, một lượt mưa tên qua đi, liền vội vàng lui lại, chỉ dựa vào lương thảo xe ngựa chắn ở phía trước, là có thẻ chốn đỡ thiết kỵ thế như chẻ tre của Tô Mộ Bạch sao ? thật sự quá ngây thơ rồi.
Ánh mặt mọi người đều dồn lên người Từ Vị, Tự Vị đại học sĩ học thức siêu phàm, nhãn quang độc đáo, chỉ là hôm nay mất đi cái nhìn, cực lực đề cử tới hoàng thượng nhân vật bất thành khi như vậy, thực sự khiến người ta thất vọng.
“Lý ái khanh, Tô Mộ Bạch trận này dùng binh thế nào? Có sơ sót gì không?” Ánh mắt hoàng đế nhìn vào trên chiến trường hai bên giao chiến, nhưng hỏi Lý Thái ở bên.