Phần II
Hoàng đế liền nói:
- Từ ái khanh, ngươi muốn làm trẫm mất hứng sao? Có chuyện gì, mau nói ra đi.
Từ Vị cười khổ tâu:
- Không phải là vi thần muốn làm Hoàng thượng mất hứng, chỉ là vị kỳ nhân này làm việc không câu nệ tiểu tiết, phong cách cực kì lớn mật, trong thiên hạ gần như không có việc gì hắn không dám làm. Đợi lát nữa thực binh đối chiến, lão thần không dám cam đoan hắn sẽ không làm ra việc gì. Với hắn, tất cả đều có thể, xảy ra chuyện gì cũng đều là bình thường. Lão hủ đặc biệt xin Hoàng thượng cùng chư vị đồng liêu chú ý việc này, chớ nên trách cứ hắn.
Hoàng đế cười một cái đầy ý tứ, lời ẩn trong lời:
- Việc này đã tính là gì, phàm là kỳ nhân thì tất có hành động kỳ quái, hôm nay lính thực đánh thực, đã là đánh cận thân (giáp lá cà) thì chẳng có chuyện gì không thể cả, khắp nơi đều có việc ngoài ý muốn, mặc kệ hắn có làm ra chuyện gì, trẫm đều xá miễn cho hắn vô tội.
Hoàng đế tựa hồ đối với vị kỳ nhân này rất có hứng thú, nói vừa xong liền ngay tức khắc đến gần bên tường thành, nhìn về phía trước.
Đằng xa kia ước chừng có hơn một ngàn quân lính, binh cường mã tráng, khí thế mạnh mẽ, Hoàng đế liếc nhìn qua một hồi, chỉ vào một người trong trận nói:
- Từ ái khách, Bạch bào tiểu tướng trong trận kia chính là danh hùng vô danh, kỳ nhân mà khanh nói sao?
- Bạch bào tiểu tướng?
Từ Vị cũng sửng sốt đôi chút: "Từ lúc nào lại có thêm kẻ mặc áo bào trắng nào vậy?" Lão vội vàng bước tới gần Hoàng đế, nhìn về phía xa chỉ thấy trong đội quân mới lập kia, ở giữa đám khôi giáp vàng chóe lại có một người khoác áo bào trắng chạy qua lại, khí thế bừng bừng, rất là oai phong.
Mặc dù không thấy rõ tướng mạo của người nọ, nhưng nhìn cái bộ dạng không nghiêm chỉnh kia thì chẳng cần đoán cũng biết là ai. Hay cho bạch bào tiểu tướng Lâm Tam, Từ Vị thầm buồn cười, trong lòng càng cảm thấy mong đợi.
***
- Ngươi biết đối thủ của ngươi là ai không?
Từ tiểu thư thấy Lâm Tam khí thế phi phàm, trong lòng cũng có chút chấn động, lập tức hỏi.
- Trận này gặp đâu đánh đó, đối thủ là ai tịnh không quan trọng, ta tin tưởng các huynh đệ thủ hạ của ta.
Lâm Vãn Vinh đại nghĩa lẫm liệt nói, ngay sau đó lại thần bí nở một nụ cười:
- Ài, Từ tiểu thư, lời này nàng chớ nên cho là thật a! Đây chỉ là mấy lời hình thức thôi, đi qua đi lại dương oai, hô hào khẩu hiệu mà thôi… Tên gia hỏa đối diện kia là ai, sao lại không biết sống chết như vậy nhỉ?
Phong cách của hắn thay đổi liên tục, khiến người ta chẳng thể hiểu nổi, Từ tiểu thư thầm tức cười, không lên chiến trường thật không biết kẻ nào mới là không biết sống chết là gì.
- Người đối điện kia là vị phụ tá tướng quân mà ngày trước Hoàng đế phái đến trong trướng Lý tướng quân làm phó tướng. Ta cũng là hôm qua mới gặp qua, nói đến, ngươi cũng quen biết đó.
Từ Chỉ Tình mỉm cười thần bí đáp.
- Ta cũng quen biết ư?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên:
- Không phải là cái tên trạng nguyên gì gì đó chứ?
Từ Chỉ Tình gật gật đầu:
- Đúng là Tô trạng nguyên, ngươi chớ có xem thường hắn, hắn thuộc làu binh thư, trận pháp thuần thục, trong lòng có ngàn vạn mưu kế. Những ngày gần đây trong quân thao luyện trận hình có bài có bản, Lý tướng quân cũng khen hắn luyện trận đúng cách.