Phần II
Từ Chỉ Tình thông minh tuyệt đỉnh, sao có thể chẳng biết tâm tư của hắn, cười nói:
- Binh pháp, từ trong thực chiến chuyển thành sách vở, là do tổ tông tâm huyết viết ra, có giá trị tham khảo rất lớn.
Nàng bất chợt dừng lại rồi nói tiếp:
- Nhưng thời thế biến chuyển, hoàn cảnh thay đổi, binh pháp cũng phải tùy theo tình hình mà điều chỉnh biến hóa, không thể mù quáng tin vào sách vở, học vẹt rồi làm.
Lời này nói ra, bọn người Hồ Bất Quy nghe được nhất thời thanh thản. Lý Thái là lão soái trải sa trường đã lâu, đối với vận dụng binh pháp tự thị không cần nói, hắn nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, đầy thâm ý hỏi:
- Lâm Tam, theo ngươi xem, binh pháp với thực chiến, có liên quan thế nào?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Binh pháp là kết tinh trí tuệ của tổ tông lưu lại, quý giá vô cùng, cũng là minh họa tốt nhất cho bọn hậu sinh chúng ta học tập. Chúng ta cần học binh pháp không sai, nhưng mà phương pháp ứng dụng tóm lại là có khác biệt lớn, binh pháp không như đọc sách, thi trạng nguyện, tả kim cổ, nó là một lý luận thâm ảo. Binh giả, quỷ đạo, thời gian thay đổi, địa điểm biến chuyển, chiến pháp cũng phải thay đổi tương ứng. Trên đời cho tới bây giờ, không có binh pháp sai, chỉ là người dùng sai thời cơ. Nói đơn giản một chút, giống như chúng ta đọc sách viết chữ, ai ai cũng đều biết, nhưng có thể làm ra thiên cổ tuyệt cú thì không có mấy người làm được. Binh pháp này mọi người đều có thể học, muốn nói kiểm tra thì bọn họ cũng chắc chắn đạt điểm tuyệt đối, nhưng tự cổ chí kim, được mấy ai có thể thành nhất đại danh tướng. Binh pháp chỉ là cơ sở, có thể thâm nhập nghiên cứu, không thể chỉ đem ra bàn luận đúng hay sai. Đem binh pháp dùng vào thực chiến, vừa đánh vừa học, vừa học vừa đánh. Chỉ có dung hợp thông suốt mới là kẻ vô địch thực sự.
Lý Thái vuốt râu gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng, nhưng cũng mau chóng biến mất, khôi phục thần sắc nghiêm trang:
- Kiểm tra binh pháp này, chính là do thiên tướng quân trong trướng của ta vì chọn lựa tướng lĩnh diễn binh mới đặc biệt đề ra. Lần diễn luyện này là do hắn làm chủ, bổn soái không nhúng tay vào, ngươi nhiều lời cũng vô ích, cũng chỉ là chút công phu miệng lưỡi. Thực chiến diễn binh này, có bản lĩnh thì ngươi đánh bại hắn trên chiến trường.
Đã lỡ mở đầu, lùi bước thì không được, Lâm Vãn Vinh cũng không biết viên thiên tướng quân phụ tá của Lý Thái là ai. Lại đến gần thực chiến, qua một hồi chuyện chuyện trò trò này là đánh nhau gần như thực sự. Tim hắn đập thình thịch, nhưng cũng càng cảm thấy kích thích.
Bọn người Hồ Bất Quy sớm đã phóng đi thay đổi khôi giáp. Lý Thái nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, trong mắt lộ ra vẻ kỳ vọng :
- Lâm Tam, trận đánh này ngươi đánh tốt, sẽ có chỗ tốt cho ngươi.