Phần II
Bọn Đỗ Tu Nguyên xấu xa cười to một trận, Lâm Vãn Vinh hắc hắc hai tiếng, hắn vốn không coi mình là người ngoài, đợi tới ngày cưới về cả hai vị tiểu thư Tiêu gia, Tiêu gia này là hồi môn của hai tỷ muội Ngọc Nhược, đến lúc đó Tiêu gia chắc chắn đổi thành họ Lâm rồi.
Hồ Bất Quy khả ố cười vài tiếng, kéo tay hắn nói:
- Lâm tướng quân, nào còn thời gian mà uống trà, đi mau đi mau, mau cùng ta đi…
Gã vừa nói ra, liền kéo hắn đi ra ngoài.
Lâm Vãn Vinh vội hỏi:
- Hồ đại ca, đây là để làm gì?
Đỗ Tu Nguyên theo bên cạnh thần bí đáp:
- Đợi một chút huynh sẽ biết.
Mấy người liên thủ, đưa hắn lên con ngựa mang theo đẩy đi, Lâm Vãn Vinh cười hì hì, thì ra mấy tên tiểu tử này sớm đã có âm mưu, vì tìm ta mà tới.
Thấy hắn đã ngồi trên tuấn mã, Lỹ Vũ Lăng hô to một tiếng, vung roi quất lên mình con bạch mã, bụi bốc mịt trời, người đi hai bên đường nghiêng người né tránh.
Ta choáng, đúng là ác thiếu gia điển hình, Lâm Vãn Vinh ha hả cười lớn, giục ngựa đi theo, những người khác liền theo sau hắn.
Phóng thẳng ra khỏi cửa thành, đi hơn mười dặm lộ trình, bên tai liền nghe được phía trước tiếng chém giết liên tục, Lâm Vãn Vinh vương đầu ra ngó, chỉ thấy phía trước bụi đất bốc lên từng trận, sát thanh rung trời, cũng không biết đang làm cái trò gì.
Lại đi được thêm vài dặm, tiếng kêu hò chém giết càng lúc càng lớn, càng lúc càng ầm ĩ. Ở đằng trước, trên mặt Lý Vũ Lăng hiện ra vẻ mừng rỡ, càng vội thúc ngựa, rào rào vài tiếng vọt đi không thấy bóng dáng đâu nữa,
- Lâm tướng quân, người xem…
Hồ Bất Quy đi sau Lâm Vãn Vinh, thúc ngựa tiến tới vài bước, cùng hắn sóng đôi, chỉ vào quang cảnh phía trước bật cười kêu lên.
Nhìn theo hướng ngón tay hắn, đã thấy phía trước là một sa trường thật lớn, nhìn không thấy giới hạn ở đâu. Trên sa trường bụi bốc lên cuồn buộn, vô số binh sĩ cầm đao thương trong tay, dựa theo chức trách chia làm các đội khác nhau đang chiến đấu.
Gần nhất chính là bộ doanh, một người chỉ huy giống như thống lĩnh, tay cầm lá cờ nhỏ không ngừng phất qua lại thao luyện binh lính, y theo kỳ ngữ của hắn mà kết các trận khác nhau, hoặc theo chữ trường mâu, hoặc là theo hình tròn, mấy vạn binh linh động tác nhanh nhẹn cấp tốc, khiến bụi bay ngợp trời, ánh vàng cả nửa đường chân trời. Những binh sĩ này cường tráng mạnh mẽ, động tác thuần thục lại mau lẹ, trên mặt tràn đầy sát khí, vừa nhìn liền biết chính là tinh binh cường tướng. Trận hình càng lúc càng đổi phức tạp, theo kỳ ngữ không ngừng biến hóa, sau cùng lại chuyển thành chia đội hình bao vây tiêu diệt. Lâm Vãn Vinh nhìn cũng hoa cả mắt.
Ở phía xa xa là đội kỵ binh, mấy vạn chiến mã cùng nhau hí lên, tiếng vó ngựa sầm sập như sấm mùa xuân rền vang, nện xuống chiến trường, đất rung núi chuyển, đinh tai nhức óc, đội kị binh có trăm người gom thành một đội, thao luyện trên ngựa, chiến đấu với các người giả trên mặt đất, đao thương câu xoa, binh khí đa dạng, nhằm vào chỗ yếu hại của người cỏ, xông lên chém giết.
Trận ở xa nhất, cũng là hỗn hợp bộ binh và kỵ binh, ước tính cỡ tới mấy vạn người, bộ binh đột kích phía trước, khiêng thang vượt màn lửa, tiến tới bức tường thành được dựng lên trên sa trường, thì ra là đang thao diễn công thành chiến.