Phần II
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, chậm rãi đi với bước, mặt mày nghiêm túc nói:
- An tỷ tỷ, trước mặt người ngay không nói lời gian, nàng hôm nay mượn tên Thanh Tuyền để khiến ta phải tới, rốt cuộc là vì chuyện gì? Nàng sao lại biết được Thanh Tuyền?
- Đúng là đồ đầu gỗ không hiểu phong tình.
An Binh Như khẽ sẵng giọng, trêm mặt hiện lên một nụ cười quyền rũ:
- Thì ra nàng ta gọi là Thanh Tuyền a! Ta chỉ biết nàng ta họ Tiếu. Tiếu Thanh Tuyền, ừm, cái tên này không tệ, có ý cảnh.
Thấy nàng đọc ra tên của Thanh Tuyền, trong lòng Lâm Vãn Vinh quýnh lên, liền nắm cánh tay An Bích Như hỏi:
- Nàng biết Thành Tuyền ư, Thanh Tuyền ở đâu? Mau nói cho ta!
An Bích Như nhíu mày, khẽ gắt:
- Tên bại hoại ngươi, đùa bỡn ta rồi.
Lâm Vãn Vinh vội vàng buông cánh nàng, sốt ruột nói:
- Tỷ tỷ, nàng thật sự gặp qua Thanh Tuyền sao? Nàng ta ở nơi nào?
An Bích Như lắc đầu :
- Tiểu bại hoại ngươi, nóng lòng làm cái gì? Ta hảo tâm hảo ý tới gặp ngươi, đổi lại ngươi đối xử với ta như vậy sao?
“Hồ ly lẳng lơ này, rõ ràng là tự ôm vũ khí còn than nặng.” Lâm Vãn Vinh sốt ruột, nhưng lại không thể thúc dục, An Bích Như thấy hắn gấp gáp đến độ như con kiến bò trên chảo nóng, mới mở miệng nói:
- Ta không biết Thanh Tuyền của ngươi, cũng không biết nàng ở nơi nào, nhưng mà ta lại biết thân phận của nàng ta?
- Thân phận của nàng?
Trải tim Lâm Vãn Vinh nhảy vài cái, chẳng lẽ An Bích Như biết Thanh Tuyền là công chúa? Nàng thân cận bên Thành vương, có chút tin tức nội bộ cũng không biết chừng.
- Tỷ tỷ, Thanh Tuyền có phải là công chúa của hoàng đế hay không?
Lâm Vãn Vinh hạ giọng, thần bí hề hề hỏi
- Công chúa cái gì?
An Bích Như lắc đầu :
- Cái này ta không biết. Ngược lại Tiên Nhi… bỏ đi, không nên nói cái này.
Ánh mắt An Bích Như lưu chuyển, đổi luôn cả đề tài nói:
- Vị Tiếu Thanh Tuyền này thật sự là nương tử của ngươi ư?
Thanh Tuyền không phải là công chúa? Thấy An Bích Như cũng không biết, Lâm Vãn Vinh lại mờ mịt:
- Thanh Tuyền là nương tử của ta, có trời đất làm chứng, thanh tùng làm mai. Ta cùng nàng tình đầu ý hợp ân ái triền miền, ở Kim Lăng cũng hẹn ước trăm năm.
- Hẹn ước trăm năm?
An Bích Như khanh khách cười duyên, trên mặt đầy vẻ thần bí nói:
- Nàng cùng ngươi có hẹn ước trăm năm? Đồ đệ của Ninh tiên tử cùng ngươi định ước trăm năm ư? Cái này thật là thú vị!
- Cái gì thú vị? Cái gì Ninh tiên tử? Tỷ tỷ, nàng chớ nhử ta nữa, có gì trực tiếp nói ra.