Phần II
Ông ta đưa tay vỗ lên mặt bàn, toàn thân phát ra sát khí lẫm liệt, không nén nổi tức giận nói:
- Ta cũng muốn hắn phải nếm trải cái loại tư vị như đó, ta tuyệt đối không buông tha cho gã!
Cơn kích động kịch liệt nổi lên khiến Lão gia ho khan, Tiểu Nguỵ Tử vội vàng đi lên phía trước đưa thuốc cho ông ta, sau khi Lão già dùng nước ấm uống vào, cơn ho giảm bớt rất nhiều, trên mặt chỉ còn xuất hiện một chút màu trắng yêu dị, nhắm mắt trầm tư một hồi rồi thở ra nói: “
- Từ khi ngồi lên vị trí này, đã được hai mươi năm, cũng chỉ nói chuyện được với ngươi thôi, còn Từ Vị, Lý Thái bọn họ, theo ta cũng được ba bốn mươi năm, lại dần dần không hiểu được là ta đang suy nghĩ điều gì.
Ông ta trầm mặc một lúc, nhìn đám người ở trong vườn một cái, đột nhiên nói:
- Ngươi đề cử tên Lâm Tam này, thật hay, thật hay, tài học không sâu nhưng có tầm nhìn rộng lớn, lại có đầy đủ thực dụng, thật là một nhân tài hữu dụng, so với bản thân của ta nếu được bỏ công bồi dưỡng, một điểm cũng chẳng kém. Gã ở Kim Lăng bảo vệ được Than Tử, tại Sơn Đông tiêu diệt được Bạch Liên, lập công lớn nhưng lại không tham công, những điều này ta đều nhớ kỹ trong lòng. Hôm nay thưởng gã cái vườn này, tuy nhìn có đẹp mắt, nhưng lại chẳng có công dụng gì nhiều, chỉ như cho một trái đào thôi cũng không khiến người khác ganh tỵ, cũng tránh được vài tên ngự sử trong triều chỉ trích ta phân phong không đúng.
Lão đầu mù biết được hiện tại không phải lúc mình lên tiếng, nên ngậm miệng không nói, quả nhiên, lão già trong mắt ánh lên một tia nhìn kỳ vọng nói:
- Chỉ cần gã làm tốt, ta sẽ tìm cơ hội cho gã một sự công bình. Cơ hội của mỗi người đều giống nhau, thêm một phân cũng không nhiều, bớt một phân cũng không ít.
Lâm Vãn Vinh nhìn thấy Tô Trạng Nguyên và Từ tiểu thư đều vào chỗ ngồi, lão già phía trong rèm cũng không lên tiếng, trải qua một hồi, cũng không thấy động tĩnh, đang lúc muốn mở miệng hỏi lại nghe thanh âm cười nói của lão già truyền lại:
- Lâm Tam, ngươi thật muốn ngồi trên đất như vậy, hay là muốn được ngồi ở trên? Bây giờ đã tới lượt ngươi đó, trong khu vườn bách hoa này, hoa nào mới được xem là hoa đứng đầu?
Ở trong ba người, duy chỉ còn có Lâm Tam là chưa lên tiếng. Phần nhiều người trong khu vườn này, ngoại trừ một số ít, còn lại mọi người đều không minh bạch, vì lý do gì lão già lại giống như có vẻ đề cao Lâm Tam quá độ như vậy? Trong sự biện luận của ba người, một là thiên kim của Từ đại học sĩ, nói đến học vấn, so với Từ Vị còn có phần trội hơn, còn một người là tân khoa Trạng Nguyên lang, học vấn thì không cần phải nhiều lời. Còn lại là Lâm Tam là gia đinh của Tiêu gia, xét đến gốc căn, có đáng để lão già đưa gã ra cùng hai người kia bàn luận chăng?
Lâm Vãn Vinh cũng thấy kỳ quái, lão đại này thật quá xem trọng ta rồi, ta và ông ta không quen biết, làm gì mà cứ muốn cho ta lên tiếng.
Thấy gã do dự, lão già đó cười nói:
- Sao đây, ngươi thật không muốn, hay là không dám?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Không phải ta không dám, chỉ sợ là ta dám nói, lại có người không dám nghe.