Từ tiểu thư che miệng cười, nhìn gã cười một lúc rồi thôi, cũng không nói thêm gì. Diệp Vũ Xuyên cười nói:
- Lâm Tam, ngươi có thể nhận ra hai cây lan trước đương nhiên là không tệ, chỉ là cây này ngươi đã sai quá xa. Cây kỳ phẩm hoa lan này, chính là Từ tiểu thư tự tay lai giống trồng ra, cũng chưa có đặt tên, ngươi kêu nó là Điệp Hoa, không phải là đã sai rồi còn gì?
“Trời ơi là trời!” Lâm Vãn Vinh trong lòng ngầm kêu không ổn: “Té ra Điệp Hoa này đúng là do Từ Chỉ Tình tự tay trồng ra, vẫn còn chưa có cái tên, việc này rõ ràng là cô nàng này đùa giỡn với ta mà, không có danh tự mà lại để ta thi đoán.”
Nhìn thấy đả kích được tính kiêu ngạo của Lâm Vãn Vinh, lấy lại chút vốn cho mình, trên mặt Từ Chỉ Tình cũng lộ ra một chút tươi cười:
- Lâm Tam, kiến thức của ngươi không tệ, trừ tên gọi ra, còn tất cả đều đúng như ngươi đã nói.
Nhìn bộ dạng tức giận không phục của Lâm Vãn Vinh, nàng nhịn cười nói:
- Hoa lan này cũng là gần đây ta mới thành công vun trồng ra được, trước đó vẫn chưa kịp đặt tên. Giờ đây ngươi kêu nó là Điệp Hoa, danh tự này xem ra nghe cũng có chút thanh nhã, vậy tốt, ta bây giờ dùng cái danh tự này của ngươi, từ nay gọi nó là Điệp Hoa.
Thấy cái bộ dáng như chiếm được tiện nghi của nàng, Lâm Vãn Vinh không khỏi lắc đầu: “Phụ nữ mà thông minh, thật đúng là phiền toái a!”
Ba cây kỳ lan, thì đã để Lâm Vãn Vinh nhận ra hai cây rưỡi, nhưng vịTrạng Nguyên Tô Mộ Bạch này lại tỏ ra không hề có chút phật ý, mấy người đang cùng trò chuyện, thì một tên tiểu tử bước đến bên cạnh Tô Mộ Bạch, thì thầm vài câu.
Sắc mặt Tô Trạng Nguyên liền biến đổi, đưa mắt nhìn Lâm Vãn Vinh một lúc thật lâu, sau khi bình tĩnh trở lại, ân cần cười nói:
- Hôm nay cùng nhị vị tiểu thư tương ngộ, lại có thể quen biết được Lâm huynh Diệp huynh đây đều là những cao nhân, tiểu sinh thật vô cùng vinh hạnh. Ở gần cuối khu vườn này, chính là tới mẫu đơn quốc sắc thiên hương, không thể không xem. Còn có một vị trưởng giả cao sang tôn quý biết được tiểu sinh quen với mấy vị thiếu niên tuấn kiệt, liền nhắn với ta mời chư vị cùng tới ngắm thưởng mẫu đơn, vậy cũng mong nhị vi tiểu thư cùng nhị vị huynh đài đây đừng nên chối từ.
“Gì nữa, ngắm tới ngắm lui nãy giờ mà vẫn còn chưa đủ à!” Lâm Vãn Vinh đang định mượn cớ đau bụng, thì Đại tiểu thư đã vội níu chặt gã lại, ghé sát tai gã nói:
- Ngươi đã từng đắc tội với Thành Vương, tuy ở trong triều có Từ tiên sinh giúp ngươi, nhưng cũng chỉ là thế lực đơn bạc, Tô Trạng Nguyên này đã có thịnh tình với ngươi, thì ngươi cũng nên cùng gã giao hảo một phen, được gã ở bên Hoàng Thượng giúp ngươi nói vài câu, thì Thành Vương cũng không có cách nào để bắt bẻ ngươi được.
Đại tiểu thư xem ra cũng có lòng vì hắn mà lo lắng, nhưng sự việc ở trong triều, lý lẽ đâu phải giản đơn như vậy thôi. Lâm Vãn Vinh cười khổ một tiếng, cũng không muốn cùng nàng tranh luận, rồi cũng theo sát phía sau mọi người, tiến vào trong vườn mẫu đơn.
Vườn mẫu đơn chính là một cái hoa viên rất to lớn ở trong Tướng Quốc tự, ở chính giữa có một lầu các nhỏ hai tầng, rèm che đều được làm bằng trúc, dường như có người nào đó đang ở bên trong ngắm hoa.
- “Quốc sắc thiên hương, hoa trung chi vương”, đây là lời tán dương của thế nhân đối với mẫu đơn. Tướng Quốc tự được trời hậu đãi, đầu xuân mẫu đơn nở rộ, thật đúng là nhất đại kỳ cảnh. Vừa bước vào vườn, liền ngửi thấy mùi hương nồng nàn đưa tới, trước mắt cả vạn cây mẫu đơn đua nở, tầng tầng lớp lớp, khiến cho người ta hoa cả mắt, nhìn hoài không chán. Mẫu đơn được coi là vua của trăm hoa, đoá hoa tiên diễm, bảy màu đua nở: hồng, vàng, trắng, phấn…hợp lại một khu, khi thì rực rỡ, như tiên tử đằng vân, khi thì e thẹn, như yểu điệu thục nữ. Kim Quan Mặc Ngọc, Ngân Hồng Xảo Đối…tranh nhau khoe sắc, muôn vạn dáng vẻ.