Diệp Vũ Xuyên cũng nhìn sang Từ Chỉ Tình, cười đọc:
"Chúng hương quốc lý nhân lai khứ
Hoa tín phong trung điểu đảo huyền
Canh hỉ thủy quang tương ánh phát
Hoành tà sơ ảnh thác ba lai.”
Khách thơ tìm đến chốn muôn hương
Bay liệng chim trời đón gió thơm
Ánh nước thêm mừng hoa soi thắm
Bóng mùa xiên rọi sóng đưa vương (hieusol TTV dịch, ko đảm bảo đúng 100%).
Lâm Vãn Vinh quan sát thần sắc hai vị công tử, họ Điền rõ ràng theo đuổi Đại tiểu thư, họ Diệp cũng có ý với Từ Chỉ Tình. Tốt thôi, chẳng là gì đối với lão tử. Hắn ha ha cười hai tiếng: "Cả hai bài đều đầy cảm xúc, phải thưởng uống rượu, cảm động, cảm động đến chảy nước a!"
Điền công tử ngày đó bị tổn hại dưới tay hắn, nghe vậy nhất thời trừng mắt hung hăng liếc hắn một cái, Diệp công tử rõ ràng cao cơ hơn một bậc, chỉ thản nhiên nhìn lướt qua qua hắn, mỉm cười không nói.
Đại tiểu thư cười cười lên tiếng: “Hai vị công tử tài cao, tiểu nữ tự nhận không bằng. Bài thơ này không dám bình.” Nàng một câu liền từ chối, Điền Văn Kính trong mắt hiện lên một tia thất vọng sâu sắc, Diệp Vũ Xuyên lại đem ánh mắt hi vọng nhìn về phía Từ tiểu thư.
Nói chung hai vị công tử làm thơ thưởng mai đều ổn cả, Từ Chỉ Tình loại tài nữ này hẳn nên tán thưởng mới đúng, vậy mà nàng lại nhẹ lắc đầu nói: “Điền huynh, Diệp huynh, bài thơ này của các ngươi chẳng phải là làm không hay, luận về tả cảnh, hai bài thơ này có thể xưng là nhất tuyệt. Chỉ là cổ nhân có dạy rằng, văn để tải đạo, thơ nói chí hướng, hai bài thơ này ứng cảnh mà làm, luận về ý cảnh còn kém một chút.”
Nguyên lai như thế, Lâm Vãn Vinh gật đầu, vị Từ tiểu thư này có “chiều sâu”, đương nhiên cũng thích người sâu sắc, đáng tiếc a, lão tử lại tạo ra một chút chiều sâu, vậy không ở trên “chiều sâu” của nàng sao, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười, dò xét trên người Từ tiểu thư một vòng, mắt nổi dâm quang.
Từ Chỉ Tình nói chuyện thẳng thắn, hai vị công tử kia lại không thấy buồn phiền, chỉ thành thật chắp tay nói: Cảm ơn Từ tiểu thư chỉ điểm, Vũ Xuyên/ Văn Kính nhận được lợi ích không ít."
Tiêu Ngọc Nhược thấy hai vị công tử tôn trọng như thế, liền cười tinh quái nói: “Từ tỷ tỷ, ngươi đã có hứng thú, vậy không bằng cũng làm một bài thơ hoa mai, để tiểu muội được kiến thức một chút, thế nào là cảnh sắc và ý cảnh cùng đạt?”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Điền Văn Kính vỗ tay đi đến bên cạnh Đại tiểu thư nói: “Lời của Tiêu tiểu thư chính là sở nguyện trong lòng Văn Kính.”