Đại tiểu thư vừa dứt lời, liền có hai nha hoàn đem một chiếc khay lớn lấp lánh ra, trong khay đặt một loạt bình thủy tinh nho nhỏ cỡ nắm tay trẻ con, mỗi bình đều chứa non nửa nước hoa, tuy là không nhiều lắm nhưng đủ để làm mọi người ngạc nhiên thích thú.
Chúng nữ tử nhất thời lên tiếng kinh hô, nghìn phần quả tặng, thật là bạo tay quá mức a, không nói nước hoa kia, chỉ riêng bình thuỷ tinh nhỏ tinh xảo này giá trị phải đến một lượng bạc rồi.
Đám người kêu lên kinh hãi, Tiêu gia này thật sự là quá bạo tay, sáng hôm nay chỉ riêng trả cho việc quảng cáo này đã tốn cả hai nghìn lượng bạc, thật khiến người ta phải lè lưỡi.
Thời đại này lòng người phần lớn thuần phác, mọi người há từng gặp qua thủ đoạn như thế, nhất thời hò hét huyên náo, ai nấy đều hớn hở đi lấy tặng phẩm. Đại tiểu thư nói: “Trước hết mời chư vị tỷ muội đăng ký danh sách, sau đó liền có thể lĩnh tặng phẩm, cám ơn mọi người đã ủng hộ Tiêu gia ta.”
Khung cảnh sôi trào này, Lâm Vãn Vinh tại lưng núi thấy rõ, nhịn không được trong lòng đắc ý, trên thế giới ai không tham chút tiện nghi nhỏ, nhất là đối với nữ nhân, điều này rất gây chú ý. Một lượng bạc liền có thể biến các nàng trở thành tiếp thị viên tốt nhất, hơn nữa lại là những người rất trung thực này, phí tổn làm sinh ý quả rất đáng giá.
Hai ngàn lượng bạc thúc đẩy buôn bán, trước ém sau thả, cố ý không bán, lại bạo tay tặng quà, thật sự là bước khởi đầu rực rỡ. Muốn không được người ta khen ngợi cũng khó, thanh danh Tiêu gia vọt lên tận trời, hai nghìn lượng bạc này ăn lời lại trăm lần. Hắn đã tính toán ổn thỏa, tuyệt không thể nhầm lẫn - luận về việc buôn bán, trên thế giới này có ai có thể sánh với hắn chứ?
Tiếp theo là tuyên truyền xà phòng thơm, nhờ tiền lệ nước hoa, lần này không cần tốn nhiều miệng lưỡi, liếc mắt một cái là rõ ràng ngay. Có sự kiện lúc đầu an bài rồi, mọi người liền dễ dàng tiếp thụ phát minh vĩ đại này.
Trong khoảng thời gian ngắn, đội ngũ lĩnh tặng phẩm từ trên núi xa xa xếp hàng, nhìn thật hoành tráng, may là Tiêu gia dựng rạp đúng chỗ, cách cửa chính chùa Tướng Quốc một đoạn, nếu không phải thế, cửa vào Thưởng hoa hội ngoài kia hẳn đã bị sập mất.
Bên này đang náo nhiệt, trợt nghe truyền đến giọng mấy nữ tử kinh hô: “Là Từ tiểu thư, Từ tiểu thư của Kinh Hoa học viện đã tới.”
Tiêu Ngọc Nhược vội ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Từ tiểu thư mặt đầy nét cười, nhẹ nhàng nhanh nhẹn đi tới, phía sau có mấy giáo tập của Kinh Hoa học viện đi theo, trong đó còn có Điền Văn Kinh lần trước gặp ở “Vân Lai Tiên Cảnh.”