Phần 2
- Ưuuu…
Miệng Đại tiểu thư khẽ rên, nàng thở hổn hển mắt mơ màng như tơ, đôi môi đỏ mọng hé ra nói:
- Lâm Tam, đừng!
- Ngoan, không phải sợ, ta chỉ kiểm tra thân thể cho nàng thôi.
Lâm Vãn Vinh nuốt nước miếng một cái nói. Hai tay tuy thế lại trượt xuống, ngón tay hoạt động, vuốt ve da thịt láng mịn như bơ của nàng, một trận u hương thoảng vào lỗ mũi, làm dục vọng hắn tăng cao, một tay ôm eo lưng nhỏ nhắn của Đại tiểu thư, tay kia tự bên hông nhẹ nhàng đi xuống, tới bở mông nảy nở kia xoa nắn.
Vóc dáng đại tiểu thư đúng là mỹ diệu tuyệt đỉnh, chỉ một cái chạm đã có thể cảm thấy kiều đồn của nàng căng chặt rất giàu tính đán hồi, càng trơn mượt hơn như xa tanh, bàn tay cứ nắn bóp không ngừng, ôm nàng vào lòng, hai tay phủ lên trên kiều đồn nhô cao của nàng, chậm rãi nhào nặn một trận. Đôi môi hồng nhuận của đại tiểu thư khẽ hé ra, chiếc miệng nhỏ thở ra hương thơm như hoa lan, khuôn mặt thẹn thùng vô hạn, ánh mắt bị phủ bởi một tầng sương mù, ngây dại nhìn hắn: “thôi rồi, thôi rồi, ta cùng hắn dây dưa không rõ ràng đúng là nghiệt duyên, hận hắn rồi lại nhớ hắn, ngay cả chết vì hắn cũng cam tâm tình nguyện, hắn nếu muốn làm gì ta thì cứ để cho hắn làm đi, cho dù có bị mẫu thân đánh chết, ta cũng không oán hận gì.”
Cảm giác bàn tay nóng như lửa kia chậm rãi xâm nhập vào giữa cặp đùi đang kẹp chặt của mình, tim nàng đập mạnh lên, bộ ngực không ngừng nhấp nhô kịch liệt, mắt nhắm lại, đôi mắt chớp chớp, hàng mi dài run rẩy một trận, hai giọt nước mắt long lanh ứa ra.
“Oan gia…!” trong lòng nàng thầm than một tiếng, đang lúc khổ sở và xấu hổ để chờ cái khoảnh khắc thần thánh đó đến, không ngờ lại nghe thấy Lâm Tam hì hì cười, dừng mọi động tác lại mà lẳng lặng nhìn nàng.
Đại tiểu thư ngượng ngùng che lấy đôi mắt, khẽ nói:
- Đồ xấu xa nhà ngươi, đang làm gì đó?
Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài một tiếng, ôm nàng vào trong lòng rồi nói:
- Ta thiếu chút nữa thì đã quên mất nguyên tắc, ài, kỳ thực ta thật sự không phải người tùy tiện.
- Tùy tiện cái đầu ngươi!
Đại tiểu thư vừa thẹn vừa tức lại vừa khổ sở, trong lòng mơ hồ còn có chút thất vọng, oán hận đánh mạnh một quyền vào vai hắn nói:
- Ngươi dày vò đủ người ta rồi, lại nói ra những lời lạnh lùng vô trách nhiệm như thế, cái tên đáng chết nhà ngươi…
Nói đến câu sau, trong lòng nàng nổi lên trăm thứ cảm xúc lẫn lộn, nằm phủ trong ngực hắn mà bật khóc thút thít.
Nếu không phải là vì hôm nay bị trúng một châm này, lão tử sao có thể hiền lành mà dừng cương trước vực thế được? Mẹ nó, thần tiên tỷ tỷ, nếu không thể đâm lại tỉ một châm, thật sự khó hả được một hận trong lòng ta. Thấy dáng vẻ khóc lóc của Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, chính khí bừng bừng nói:
- Ài, ta cùng đại tiểu thư tương giao, quý ở chỗ hiểu lòng nhau, nếu việc này Đại tiểu thư nếu là không muốn thì thôi vậy, ta đã có Thanh Tuyền, Xảo Xảo, còn có Tiên Nhi, có chút nhu cầu cũng có thể giải quyết rất tốt rồi.
- Ngươi chết đi!
Đại tiểu thư nghe hắn hồ ngôn loạn ngữ, gương mặt ửng lên tựa mây hồng, hung hăng véo vào hông hắn một cái, lén liếc mắt nhìn lên, nhịn không được lại nói: