Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên nói:
- Ta hình như không có người quen ở trong kinh thành mà.
Tiêu Ngọc Nhược hừ nhẹ:
- Ai mà biết được, ngươi cũng giấu diếm không ít việc mà.
Nàng trong khi nói chuyện, lại thò tay ra trước cầm lấy phong thư trong tay Hòan Nhi. Bức thư kia rất mỏng, cầm vào thì thoảng thoảng mùi hương nhẹ nhàng, dường như là thủ bút của nữ nhân. Đại tiểu thư giống cười mà không cười liếc mắt nhìn hắn một cái. Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười khan hai tiếng, trong lòng lại nghi hoặc: “Ta ở kinh thành biết được vài nhân vật, cái này là ai đưa đến? Tiên Nhỉ? An tỷ tỷ?”
Tiêu Ngọc Nhược tiếp nhận phong thư cũng không mở ra, đưa vào tay hắn nói:
- Mau xem nhanh một chút đi, chớ để chậm trễ chính sự của ngươi.
Lâm Vãn Vinh mở thư ra, khẽ liếc qua một cái, lập tức biến sắc, kinh ngạc nói:
- Thanh Tuyền…
Thanh Tuyền không chỉ là ân nhân cứu mang chung của hai người, lại là thê tử đầu tiên của Lâm Tam, Đại tiểu thư vội vàng đi đến nhìn lên trên lá thư, chỉ thấy mặt trên viết vài chữ: “Muốn biết chuyện của Thanh Tuyền, tới hoa lâm ở thành Bắc. Nhanh lên!”
Trong lòng Lâm Vãn Vinh vô cùng kích động, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hòan Nhi :
- Hoàn Nhi, người đâu, người đưa tin này đâu?
Bàn tay Hoàn Nhi bị hắn nắm đến phát đau, khuôn mặt xinh xắn đỏ lên, vội vàng liếc mắt nhìn Đại tiểu thư cầu cứu. Tiêu Ngọc Nhược vội vàng cầm tay hắn nói:
- Ngươi chớ hoảng, từ từ nghe Hoàn Nhi nói, mau buông tay ra.
Lâm Vãn Vinh sắc mặt lo lắng, buông tay Hoàn Nhi ra nói:
- Người đưa tin kia đâu?
Hoàn Nhi lắc đầu nói:
- Ta không biết, sau khi Từ tiên sinh vừa rời đi, ta đang phụ giúp ở trong cửa hàng thì đột nhiên cảm thấy hơi chóng mặt, nhưng trong chốc lát liền tỉnh táo lại, thấy trên bàn có thêm một phong thư, trên thư ghi rõ gửi cho Tam Ca, ta liền vội vàng mang đến.