- Sao thế, sợ ta ăn thịt ngươi à? Vậy ngươi thử kêu lớn lên xem có ai đến cứu ngươi không?
Đoản kiếm trong tay nữ tử kia lay động một chút, cười cười tiến lên, đôi mắt đẹp trong veo nhìn hắn.
Nhìn thanh đoản kiếm lấp lánh trên tay nàng, Lâm Vãn Vinh trong lòng liền nổi lên một trận buồn bực, thế quái nào ma nữ này lại tới đây, nửa đêm xông vào phòng hắn chứ? Thực là chơi khó lão tử mà!
- Ài, nàng lại chuẩn bị dùng sức mạnh cưỡng bức ta hả dù sao nàng cũng là sư phó của Tiên nhi, ta sẽ không phản kháng đâu, chỉ sợ nàng có ý khác, chứ ngàn vạn lần không nên “khởi động” như vậy chứ!
An Bích Như khuôn mặt thanh tú đỏ hồng, cười khanh khách nói:
- Tiểu đệ đệ, mấy ngày không gặp da mặt đệ tựa như càng ngày càng dày đó. Không hiểu sao ngày đó tỉnh tửu thang lại không có tác dụng với ngươi, nếu không lần này tỷ tỷ đã chuẩn bị cho ngươi một thứ đồ vật, đảm bảo ngươi nghe đến tên sẽ thích!
Nhắc tới chuyện tỉnh tửu thang, Lâm Vãn Vinh trong lòng liền có chút bi thương, ả hồ ly tinh này, sẽ có một ngày lão tử cho ngươi biết thế nào là nửa say nửa tỉnh, ham muốn đến chết. Nghĩ đến đó liền cười ha ha nói:
- Đâu có, đâu có, không có An tỷ tỷ ở bên trò chuyện, tiểu đệ đệ của ta buồn bực không thôi, không cách nào dỗ dành hắn được. Tỷ tỷ, đã lâu không gặp nàng, ta cũng thực sự nhớ nàng, lần này gặp nhất định phải ôm một cái!
Thấy hắn muốn làm thật đến nơi, An Bích Như hì hì cười, rung rung đoản kiếm trong tay nói:
- Giỏi lắm, ngươi không sợ sao?
- Ai da, nàng cầm đao kiếm trong tay làm gì, muốn làm ta chóng mặt chết hay sao. Trăng còn chưa lên cao, động đao kiếm thực là không hay tí nào, mau mau bỏ đi rồi có gì lên giường ta hãy nói!
Lâm Vãn Vinh cười nói.
An Bích Như tha thướt tự nhiên ngồi xuống, liếc mắt đánh giá sự bài biện trong phòng, lắc đầu nói:
- Ta không thể hiểu sao Tiêu gia lại đối đãi với ngươi như thế này, thực sự là rất keo kiệt đó, ngay cả một a hoàn hầu hạ gối chăn cũng không có. Tiểu đệ đệ, sau này theo ta đi, tỷ tỷ đảm bảo sẽ đối đãi ngươi vô cùng đặc biệt. Ngay cả Tiêu gia phu nhân và các vị tiểu thư cũng đem về cho ngươi đùa nghịch một phen.
Thật hết chỗ nói, vị tỷ tỷ này thật sự là đệ nhất nữ cường nhân mà! Lão tử tới Tiêu gia thật sướng không hết, có phòng riêng như thế này, ngày ngày có thể đùa giỡn các tiểu thư, nghĩ trên đời còn gì thú vị bằng chứ!
Lâm Vãn Vinh ha ha cười, nhổm người dậy, đứng trước mặt nàng nói:
- Tỷ tỷ, người làm sao tìm được chỗ ta chứ? Ài, đừng có đe doạ ta như vậy chứ, cất nó đi rồi có gì từ từ nói.
An Bích Như cười kiều mị, nói:
- Tìm ngươi thực không phải dễ, nhưng ngươi không phải là Hoàng đế lão nhi ở trong cung, tất ta có cả trăm nghìn cách tìm ra ngươi.
Nàng nói mà thanh đoản kiếm vẫn nằm trên tay.
Chúng ta thân cô nam quả nữ trong phòng riêng, nếu để ngươi tuỳ tiện khi dễ ta, có phải ta mang tiếng oan không?
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi, khi dễ ư? Nếu nàng để cho ta khi dễ thì lão tử phải hướng tới nàng mà kêu to vạn tuế rồi ấy chứ. Nói về những nữ tử khiến ta đau đầu nhất, thì vị An tỷ tỷ này chính là một trong số đó rồi.
- Tỷ tỷ, cách người đối xử với ta có phải là thói quen không đó, nàng có thể thu về một chút không, đừng làm tiểu đệ của ta sợ chứ.
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói, trên mặt rõ ràng hiện ra vẽ khẩn thiết.
- Kiếm này là để phòng thân, ngươi có cần thiết phải lo lắng thế không. Ngày đó ở ngoại thành Tế Trữ, ngươi uy phong lẫm lẫm như vậy, sao hôm nay lại rút đầu rút cổ như thế, ngươi có phải là nam nhân không? Ồ…
Lâm Vãn Vinh nâng khẩu súng lên ngang ngực, cảm thấy mình tự tin lên vài phần, bèn nhìn lướt qua thân thể nàng một lượt. Gã nuốt nước bọt đánh ực một cái, nói:
- Chúng ta đánh hay thương lượng đây, tỷ tỷ? Mặc dù nàng thân mang tuyệt kĩ, nhưng ta đây cũng mang theo hai loại can thương, trong đó có một loại chuyên trị phụ nữ, lợi hại vô cùng. Hôm nay, nàng không phải là Bạch Liên giáo Thánh mẫu, ta không phải là Lâm tướng quân, chúng ta hai người, một là sư phó của Tiên nhi, một là tướng công của nàng, đều là người thân của nàng cả, có chuyện gì thì nên thương lượng, không nên động tí là chém chém giết giết. Mọi người cùng nhau nói chuyện tâm tình, hưởng thụ cuộc sống một chút, không phải là một việc tốt hay sao?
An Bích Như khuôn miệng nhỏ nhắn bật cười khúc khích một tiếng, đôi mắt mê người liếc hắn một cái, nói:
- Ta biết ngươi sẽ nói những lời này, vậy ngươi có biết hảo kiếm của ta là cái gì chăng?
Ngọc thủ dịu dàng xoay một cái, một âm thanh va chạm vang lên, thanh tiểu kiếm liền tách thành hai đoạn, thì ra là hai đoạn kiếm gãy giả làm tiểu kiếm.
Bà mẹ nó, tính đem đồ giả ra hý lộng ta ư, nếu lão tử không đưa khẩu súng này ra, e là bị ả hồ ly tinh này doạ tới chết rồi.
- Ta cũng chỉ đùa một chút thôi, hơn tháng không gặp, tỷ tỷ khiến ta tưởng nhầm một nàng gà mái tới thăm, kêu tục tục với ta chứ.
An Bích Như bộ ngực mơn mởn khẽ rung, trên mặt hiện lên vài tia đỏ ửng kì dị, nở nụ cười liếc hắn một cái:
- Còn không cất súng của ngươi đi, ngươi đối xử với ta như vậy à?
- Vì nàng mà giương súng lên dù chỉ một lát, e là cũng ít có cơ hội lắm!
Lâm Vãn Vinh hì hì cười nói. Thấy ả hồ ly tinh dường như có chút thẹn thùng, gã liền nhớ tới lời Tiên Nhi, sư phó của nàng vẫn giữ tấm thân thanh khiết, hắn chỉ có thể dò xét bề ngoài mà thôi.
- Trên cái thế giới này, người làm cho An Bích Như thấy sợ hãi cũng chỉ có tiểu đệ đệ thôi đó!
Hồ ly tinh mỉm cười nói.