Ngọc Sương nhào vào lòng ngực hắn, nhẹ nhàng nói:
- Ngày mai ngươi tiễn ta đến Kinh Hoa học viện sau đó đừng tìm đến ta nữa. Ta học bản sự không thành, quyết sẽ không rời thư viện.
- Ủng hộ, tuyệt đối ủng hộ!
Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ vai nàng nói:
- Vì sự tiến bộ của lão bà, ta luôn ủng hộ cả năm chi!
Nhị tiểu thư khẻ vâng một tiếng, đột nhiên ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao là năm chi?
Hắn cười ha ha vài tiếng, không thèm hồi đáp, Nhị tiểu thư than thở:
-Ngươi ở bên ngoài phong lưu khoái lạc, cùng các vị tỷ tỷ vui vẻ với nhau, chỉ có một mình ta bên trong khổ học, nghĩ đến là như dao cắt, nếu ta nhớ đến ngươi, cũng không biết làm sao bây giờ?
- Đơn giản thôi, ta sẽ vẽ một bức tự họa, cam đoan là tiêu sái anh tuấn, ngọc thụ lâm phong, ngươi mỗi ngày đặt ở dưới gối, sau khi ăn xong cứ lấy ra xem, có thể giải quyết nỗi tương tư.
- Ai muốn nhìn ngươi?
Nhị tiểu thư hai má đỏ hồng, lại nhẹ giọng nói:
- Vậy ngươi hãy vẽ cả ta vào trong đó, như vậy chúng ta vĩnh viễn không rời bước.
Kể từ khi đến được thế giới này, Lâm Vãn Vinh chưa bao giờ nghĩ tới chính mình một ngày có thể đặt chân lên khuôn viên trường Đại học một lần nữa, chính tại trước cổng Kinh Hoa học viện, hắn cảm thấy như thể mình đang trở về lúc còn đang học đại học.
Kinh Hoa đại học chính là học viện đệ nhất Đại Hoa, nằm ngoài cổng thành nam, tương đối xa hoàng cung nội viện . Học viện chia làm ba khoa thơ văn, thuật số, quân luận, chiêu mộ đệ tử đều là nhân tài xuất chúng khắp nơi, nghe nói là phải trải qua nhiều cuộc khảo hạch khắt khe.
“Khảo hạch?” Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn Nhị tiểu thư đang đi bên cạnh mình, bất giác lắc đầu, vào Đại Học bằng cửa hậu, xưa nay đều có a!
Đai Hoa thời này, trọng văn khinh võ, học sinh vào Kinh Hoa học viện, đa số đều là bái thầy học thi từ, một khi được tiến cử vào triều, công danh tất sẽ thành đạt, đều là nhân vật đứng đầu. Nói về học tập quân luận, nhân số tương đối ít. Nếu không là con nhà quan võ, cũng là quân sĩ đã lập nhiều quân công, đúng là một lực lượng không thể xem thường
Yếu nhất chính là môn thuật số mà Nhị tiểu thư đang tính học, không binh không quyền, không chỉ có tại kinh đô học viện mà phóng mắt ra khắp Đại Hoa cũng không có nơi trọng dụng. Vì vậy, số người ghi danh học toán pháp thuật số cực kỳ ít, mười phần cũng không có đến một phần. So với Lâm Vãn Vinh “học giỏi toán lý hóa, đi khắp thế giới còn không sợ” thì quả là khác xa.
Đang cùng nhị tiểu thư đến báo danh, Lâm Vãn Vinh nhìn lên bảng hồng ghi danh người học thuật số, thấy lác đác trên bảng chỉ có vài người, nhịn không được lắc đầu, cái này gọi là gì a, một chút hào quang dâm thi diễm từ phong hoa tuyết nguyệt có thể làm Đại Hoa quốc phú dân cường à? Mẹ bà nó đúng là nói nhảm. Hắn miễn cưỡng cũng có thể xem là một gã tài tử nửa mùa thô bỉ, lại có thể được xưng là tài tử. Đúng là cực kỳ hổ thẹn!