Nơi này cuối cùng có phải là Ngọc Phật tự không? Thanh Tuyền, Thanh Tuyền ở đâu? Hắn mông lung nằm thẳng cẳng, tâm tư cũng không biết bay đi tới tận đâu, con mắt dần dần nhắm lại. Không biết nằm bao lâu, trong mơ hồ, tựa hồ như có chút ẩm ướt trên mặt. “Mưa xuống rồi!” Trong lòng hắn than thở, mở mắt ra, thất thểu tiến về phía trước, nhất thời mắt trợn tròn.
Trên ngọn cây kia, một nữ tử áo trắng phất phơ thân hình yểu điệu, gót sen điểm nhẹ, đạp lên cành lá, giống như tiên tử trong mây từ hư vô thăm thẳm bay qua, không nhiễm chút bụi của thế tục.
Gặp quỷ rồi sao? Hay là thấy thần tiên? Nhất thời cơn buồn ngủ của Lâm Vãn Vinh tan biến, xoạt một cái ngồi dậy, cao giọng hò hét:
- Ê, ê…
Nữ tử kia tựa như không nghe thấy hắn kêu gọi, phảng phất như làn khói nhẹ lướt về phía trước không ngừng, thân hình vô cùng mỹ diệu, nhưng chẳng phải Tiêu Thanh Tuyền.
L
âm Vãn Vinh vốn đã tuyệt vọng ở Ngọa phật tự này, như thấy ở đây đột nhiên xuất hiện một cô gái, trong lòng nổi lên vài phần hi vọng, theo sau nàng hô to:
- Tiểu thư, tiên tử, mỹ nữ …
Mặc cho hắn kêu đứt họng, nữ tử kia vẫn chẳng quay đầu, thân hình yểu điệu đảo mắt liền biết mất trong tầm mắt của hắn, Lâm Vãn Vinh đuổi theo vài bước, thở hổn hển, kêu khản cả giọng, giầy cũng rơi mất. “Mẹ nó, chẳng lẽ nghĩ rằng mình chính là tiên tử thật sự à, ta ghét nhất người khác bay trước mặt, nếu mà có tên lửa, lão tử đã sớm bắn một phát cho ngươi rụng xuống rồi.” Cơn tức giận của Lâm Vãn Vinh trổi dậy, sinh ra tức giận nhặt giày vải của mình bị rơi trên mặt đất lên, hung hăng ném về hướng tiên tử kia… “ném không trúng cũng phải dọa ngươi môt chút!”.
Tiên tự tựa như cảm giác được cái gì đó, ống tay áo dài phất một cái, quay phắt đầu lại, quét mắt liếc hắn.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh nhảy vọt lên một cái. Cước bộ lại ngơ ngẩn dừng lại. Nữ tử này mắt phượng mày ngài, da trắng môi đỏ, hai má hoàn mỹ không tỳ vết trong suốt như ngọc, mang theo một nụ cười lãnh đạm, đứng trên ngọn cây cao nhất, váy dài phất phơ, mơ hồ như tiên tử thánh khiết cao quý trên chín tầng mây, không mang một chút bụi trần, phảng phất dù ngươi ta chỉ nhìn một cái cũng là tội lỗi.
“Quái lạ, đây chẳng lẽ lại chính là tiên nữ. Đẹp không nói nên lời.” Ngay cả loại người mạnh mẽ như Lâm Vãn Vinh, trước mặt cô gái này cũng sinh ra cảm giác thua kém. Hắn lập tức tỉnh lại: “ta ngất, cô gái nào mà chẳng phải lấy một nam nhân? Ta sợ nàng chắc!” Hắn xúc phạm chẳng kiêng dè, khi ngẩng đầu lên, nữ nhân kia kia như một làn khói trần, biến mất trước mặt hắn.
Lâm Vãn Vinh dùng sức lắc đầu, làm cho mình tỉnh tảo một chút, đây không phải năm mơ chứ, tiên tử giáng trần? Trong rừng cây tìm kiếm một phen. Nhưng nào đâu có thể kiếm được bóng của tiên tử.
Hắn hít dài một hơi, việc hôm nay hoàn toàn là tà môn, ta rõ ràng là đến tìm Thanh Tuyền, làm sao lại xuất hiện một tiên tử, hoàn mỹ đến nỗi mất cả thiên lương? Nhìn không ra tuổi của tiên tử. Nàng với Thành tuyền có quan hệ hay không? Tỷ tỷ? Muội muội? Chẳng lẽ Ngọa phật tự này chính là Ngọc Phật trong lời của Thanh Tuyền.