Ngày mười lăm tháng đầu tiên trong năm là tiết Nguyên Tiêu, dân gian gọi là tiết Thượng Nguyên, cũng quen gọi là “Đăng tiết“. Dựa theo tập tục, từ lễ hội năm mới cho đên tiết Nguyên Tiêu mới coi là kết thúc hoa đăng, vì thế Nguyên Tiêu cũng chính là ngày lễ quan trọng nhất của Đại Hoa.
Đăng hội Nguyên Tiêu, nghe nói là từ khai quốc hoàng đế của Đại Sở là Hạng Vũ lưu truyền. Khi Hán Sở tranh bá, truyền thuyết Ngọc Đế sai Hỏa Đức Tinh Quân ngày mười lăm giữa tháng hỏa thiêu kinh thành. Hoàng Đế Đại Sở Hạng Vũ nằm mộng biết được, liền dẫn quần thần cùng dân chúng cung nghênh Tinh quân, khổ sở cầu khẩn. Hỏa Đức Tinh Quân không đành lòng làm sinh linh đồ thán, lại sợ vi phạm luật trời. Đang lúc trái phải đều khó, có một trí giả hiến một kế sách. Màn đêm buông xuống, trong ngoài kinh thành, từ hoàng cung đến định viện của dân chúng, đều giương đèn đốt đuốc. một mảng sáng rực, so với ban ngày không giống. Ánh lửa thấu tới tận trời, quả nhiên giống như thiên hỏa giáng lâm, lừa được Ngọc Đế. Về sau, mỗi lần gặp ngày mười lăm tháng đầu tiên của năm, kinh thành liền đốt hết đèn đuốc, để nhằm kỷ niệm, đó là nguyên nhân thưởng đăng vào Nguyên Tiêu. Hậu nhân vì hiếu kính Hỏa Đức Tinh Quân, liền dùng bột gạo nếp nặn thành viên tròn để cung phụng thần linh, giống như trân châu, phương Nam gọi là “Thang viên”, phương Bắc quen gọi là “Nguyên Tiêu”.
Tết Nguyên Tiêu, đúng là đầu xuân một năm mới, lúc vạn vật hồi sinh, sau khi “ngủ“ suốt một mùa đông, mọi người liền bắt đầu ra ngoài hoạt động, so với lễ hội đầu năm náo nhiệt hơn. Bất quá ngày mười lăm không ra cửa, dựa theo phong tục tập quán của Đại Hoa, tối nay chính là khi ăn tết Nguyên Tiêu, ăn xong Nguyên Tiêu có thể xuất hành đi xa.
Xe ngựa của Lâm Vãn Vinh cùng hai vị tiểu thư vào thành, Đại tiểu thư nhìn thắng cảnh bên ngoài, khe khẽ thở dài: ”Xuất phát từ mùng ba, thẳng đến hôm này, chúng ta cũng đi được mười mấy ngày đêm, bất tri bất giác tới tận tết Nguyên Tiêu.
Người khác trong tiết Nguyên Tiêu đều về nhà đoàn viên, quây quần bên nhau, bọn họ lại từ mùng bốn đầu năm liền đi xa, thật sự là khổ cực.
Nhị tiểu thư lần đầu tiên đi xa, hốc mắt đỏ ửng nói: ”Tỷ tỷ, ta có chút nhớ tới mẫu thân rồi. Không biết người một mình ở trong nhà có làm chút gì, có ăn tết Nguyên Tiêu hay không?
Nghe hai vị tiểu thư nhắc đến, Lâm Vãn Vinh cũng có chút cảm thấy buồn bã, không biết ny tử Xảo Xảo kia lúc này đang làm gì? Không biết có phải đang nhìn vào chén canh trắng trong mà sững sờ, nước mắt rơi vào trong chén không? Nghĩ lại khi tiễn biệt, ny tử kia cũng ở trong lòng ngực mình khóc ngất đi. Lâm Vãn Vinh nhịn không được trong lòng đau sót, có nương tử thì sẽ có lo lắng, lời này một chút không phải là giả. May mắn là Tiên Nhi nhận được tin tức của An tỷ tỷ. Đi tới kinh thành, bằng không còn không biết lúc này náo loạn thành cảnh gì nữa.
“Đại tiểu thư, tối nay chúng ta có chỗ ăn Nguyên tiêu hay không? Ta có chút đói bụng.” Dứt bỏ suy nghĩ trong lòng, Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói, thức tỉnh cho hai tỷ muội,
“Chỉ biết ăn!” Đại tiểu thư khẽ sẵng giọng: “Tới chi nhánh ở kinh thành, còn có thể thiếu phần của ngươi sao?”
Xe ngựa đi được vài bước, cũng không đi được nữa. Vừa vặn gặp phải tết Nguyên Tiêu, ở kinh thành nhà nhà hộ hộ đều ra ngoài thưởng hoa đăng. Đường đi đông đúc không thể tả, đừng nói chi đến xe ngựa, ngay cả người đi đường muốn lọt qua cũng thật là khó khăn.
Ngọc Sương tuổi còn nhỏ, nghĩ về nương thân trong nhà một chốc lát, mắt nhìn bên ngoài thấy khung cảnh náo nhiết, nhất thời gạt bỏ ưu phiền trong lòng , gạt nước mắt nói: ”Tỷ tỷ, nếu xe ngựa không thể đi được, không bằng chúng ta xuống xe đi bộ. Hôm nay là lễ hoa đăng Nguyên Tiêu. Bên ngoài rất là náo nhiệt, chúng ta cũng đi ra xem xem.”
Đại tiểu thư vô cùng thận trọng, Tiêu gia ở Kim Lăng không ai dám đụng chạm, song nơi này là kinh thành. Mặc dù ai cũng không biết Tiêu gia, nhưng mà cẩn thận một chút vẫn tốt.
Thấy đại tiểu thư khẽ lắc đầu, Nhị tiểu thư ôm lấy cánh tay của Ngọc Nhược làm nũng: ”Tỷ tỷ, khó mà gặp được ngày lễ hội hoa đăng tốt như hôm nay, chúng ta ra ngoài chơi đi!”
Nha đầu này! Đại tiểu thư bất đắc dĩ thở dài, nhìn Lâm Tam một cái, trưng cầu ký kiến của hắn, nàng nói: ”Ngươi thấy thế nào?”
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói: ”Lúc này xe ngựa nửa bước khó đi, không muốn xuống xe cũng phải xuống, thỏa mãn nguyện vọng của Nhị tiểu thư đi.”
Ngọc Sương nhìn hắn cười ngọt ngào, môi đỏ mọng khẽ mím, nếu không phải là tỷ tỷ còn ở bên cạnh, sớm đã nhào tới ôm lấy cổ hắn mà hôn rồi. Đại tiểu thư bất đắc dĩ nói: ”Vậy cũng được. Bất quá kinh thành không phải là Kim Lăng, chúng ta hành sự nhất định phải cẩn thận, nhất là ngươi!” Đại tiểu thư trừng mắt nhìn hắn một cái, trong mắt có chút quở trách, nói tiếp: ”Bên ngoài nhiều người, ba người chúng ta đi cùng một chỗ, không được phân tán.”
Ba người đi cùng một chỗ? Đây là kiểu đi như thế nào? Ta còn chưa thử qua. Lâm Vãn Vinh cười ha ha, nâng rèm nhảy xuống xem, phóng mắt nhìn xung quanh.
Một vầng sáng bạc từ phương Đông mọc lên, mặt đất ở kinh thành như là được phủ thêm một tấm lụa mòng trắng bạc. Bên trong thành giao thông tấp nập, chung quanh đều là hoa đăng, người đến người đi, như thủy triều mãnh liệt. Trên tay mỗi người đều cầm một chiếc hoa đăng nhỏ. Còn có những công tử tiểu thư nhà phú quý, tiền hô hậu ủng mang theo hơn mười người hầu, khiêng hoa đăng lớn nhỏ không giống nhau đi khoe khoang, làm đường đi đông đúc, nước cũng không lọt.
Hai bên đường lớn, lầu gác cao cao, lồng đèn treo cao. Đèn kéo quân, đèn thỏ ngọc, đèn hồ lô, đèn dưa hấu, đèn mèo con, đèn hài tử, đèn khổng tước khai bình, đèn Tử Nha Phong Thần, mỗi cái đều có hình giống thật, tựa như trăm hoa đua sắc, đủ loại trạng thái, đẹp không thể tả. Những người đi đường tranh nhau nhìn ngắm, chỉ chỉ chỏ chỏ vào các loại hoa đăng, khắp nơi đều cười nói vui vẻ, cực kỳ náo nhiệt. Không khí tưng bừng, so với lễ trừ tịch, chỉ có hơn chứ không kém.