Tiết xuân mang theo không khí giá lạnh làm tuyết đóng băng trên đường thành từng tảng băng lớn lồi lõm, khiến xe ngựa đi qua lắc lư không yên, mỗi khi bánh xe nghiến qua lớp băng lại phát ra các tiếng “tí tách” sắc lạnh nghe thật động tâm. Trong không gian vẫn còn tràn ngập mùi thuốc pháo nhàn nhạt. Khắp nơi đều treo đen lồng, to có nhỏ có, đủ loại kiểu cách, hình dạng khác nhau, cái gần cái xa, mỗi chiếc đều tỏa ra ánh sáng dìu dịu trông thật là đẹp mắt.
Đâu đâu cũng thấy người qua lại tấp nập, đó là mấy nha hoàn tay giơ cao đèn lồng bước đi gấp gáp trong gió đông lạnh lẽo, kia là nàng tiểu thư cúi đầu cười e ấp bước nhanh như sợ bị người khác nhìn thấy dung nhan. Hay là vị công tử tiêu sái phe phẩy quạt giấy du xuân, nhàn nhã nhìn ngắm phong cảnh. “Ba mươi đốt đuốc, mười lăm thắp đèn” câu nói xưa thật sự chính xác. Tiết xuân đã qua được nửa tháng rồi, bây giờ đã gần tới Nguyên tiêu nhưng không khí đón xuân vẫn còn khắp nơi, đâu đâu cũng đèn đuốc như cầu mong cho một năm mới hưng thịnh.
Trên con sông chảy quanh thành, các tảng băng đã bắt đầu tan, nước sông ào ạt chảy về xuôi mang theo vô số hoa đăng đủ loại hình dạng, nào là hoa sen, nào là mẫu đơn trôi trên mặt nước, trông thật là mỹ lệ. Đây chính là “Lễ hoa đăng” lưu truyền rất rộng rãi ở phương bắc. Trong truyền thuyết, hàng năm trong lễ Nguyên tiêu đầu mùa xuân, những tiểu thư chốn khuê phòng đem tâm nguyện của mình viết trên giấy, rồi đặt trong hoa đăng, thả chúng trôi đi xuôi theo dòng nước. Nếu được tài tử có lòng nhặt lên, ấy là người hữu duyên. “Hoa thần” trong truyền thuyết, sẽ phù hộ cho công tử tiểu thư nhờ hoa đăng mà kết duyên trăm năm hòa hợp gắn kết với nhau. Truyền thuyết này lưu truyền cả trăm năm, cũng thật sự đã kết hợp cho mấy đôi lứa có duyên với nhau. Để rồi tết hoa đăng cùng với hội đèn Nguyên tiêu liền trở thành đặc trưng của tết Nguyên tiêu của người phương bắc. Nguyên tiêu năm nay tới sớm, băng ở trên sông chỉ vừa tan. Không khí còn đang rất giá lạnh, nhưng bên bờ sông các công tử chờ vớt hoa đăng vẫn rất đông đúc, tấp nập như muốn làm tắc ngẽn dòng nước.
Một thằng nhóc mười hai tuổi mình mặc áo gấm, trong tay cầm một cây gậy trúc thật dài, một đầu gậy treo một cái móc sắt nho nhỏ, giơ lên giơ xuống hai ba cái liền câu được một cái hoa đăng, dẫn tới một trận than thở cùng hâm mộ của các tài tử hai bên bờ sông. Những công tử này, đại đa số là tay không mà đến, mà cho dù nắm công cụ trong tay, cũng không có chuẩn bị chu toàn như vậy. Nhìn thấy tiểu ca này dù mới mười hai tuổi, đã không ngừng nhặt hoa đăng của các tiểu thư thả từ thượng du. Trong lòng chỉ có bội phục tới bội phục.
- Đây là tiểu công tử nhà ai, thật là nhìn xa trông rộng biết bao.
Một cỗ xe ngựa lớn từ xa đang chậm chạp lắc lư đi tơi. Hai thớt ngựa kéo xe không ngừng thở ra hơi nóng, tuy là mệt nhọc nhưng vẫn mang dáng vẻ hùng dũng phi phàm. Thùng xe phía sau rất lớn, bên ngoài bao phủ chút bụi đất, vừa nhìn liền biết từ phương xa mà đến. Xe ngựa rung lắc một trận, chợt trong xe vọng ra một tiếng kêu khẽ của con gái:
- Này, ngươi làm gì đó, đè lên ta rồi.
Một tiếng nói nam nhân vang lên:
- Ài, thật là xấu hổ, tại xe ngựa lắc quá chứ ta không phải cố ý. Ồ, cái mềm mềm này là cái gì? Oa, bên này cũng có một cái...!
- Ngươi…. đi xuống cho ta!
Trong khoang xe, tiếng hai nữ nhân hô lên.
Rèm xe vội vàng kéo ra, một thanh niên nước da khỏe mạnh mặt đang tươi cười bị hai cánh tay nhỏ bé đẩy xuống xe. Sửa lại chiếc áo xanh cùng chiếc mũ nhỏ, cười hắc hắc:
- Xấu hổ cái gì ! Chỉ là không cẩn thận thôi mà, mặc dù các nàng rất đẹp, cũng không cần phải bá đạo như vậy chứ? Xuống thì xuống, dù sao ngồi xe cũng mệt mỏi rồi, đi hai ba bước rèn luyện chút cũng tốt.
Xe ngựa đi tới không xa đột nhiên dừng lại. Chàng trai đi theo bên cạnh ngáp dài một cái, nhìn đám người đông đúc hai bên sông, nhất thời bị dọa nhảy dựng lên:
- Ta choáng…. đang làm cái gì ở đây vậy? Đèn tối lửa mờ, mọi người cùng nhau đánh cá ư?
Rèm trên cửa sổ xe ngựa bị nâng lên, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, trên mặt mang theo một nụ cười ngọt ngào, chăm chú đánh giá đám người trước mặt một phen, tò mỏ hỏi:
- Tỷ tỷ, người trong kinh thành sao lại kỳ quá vậy? Khí trời lạnh lẽo lại là đêm tối, họn họ vây quanh bên sông làm gì? Ấy, trên sông có rất nhiều hoa đăng nữa, thật là đẹp mắt.
Cô gái kia cũng ló đầu ra ngoài cửa sổ, mặt ngọc như phấn miệng nhỏ đỏ tươi, ánh mắt long lanh, trông thật quyến rũ. Nàng nhìn ngắm mọi người một phen, mới cất tiếng nói:
- Ồ, hôm nay là tết nguyên tiêu sao? Chúng ta đi mấy ngày như vậy, ngay cả thời khắc tốt đẹp thế này cũng quên mất. Đây đại khái là lễ hoa đăng trong truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng chỉ cần nữ nhân chưa lập gia đinh, từ thượng du con sông thả hoa đăng, viết tâm nguyện của mình lên đó, nếu ở phía dưới có công tử có tình ý nhặt được, đó là được hoa thần làm mai, ông trời tác hợp đã định có thể đầu bạc răng long, giàu sang phú quý.
Thiếu nữ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói:
- Thật thế sao?
Nàng len lén đánh giá nam nhân đi bên xe ngựa một cái, khẽ nói:
- Vậy ta cũng đi thả hoa đăng một phen, kêu tên xấu xa kia nhặt lên được rồi.
Cô gái xinh đẹp lớn tuổi hơn phì cười :
- Còn muốn hắn nhặt cái gì, muội đã cùng hắn đã trăm năm hòa hợp rồi, lại còn muốn bày ra nhiều trò rối tung rối mù mua vào nhiều phiền nhiễu nữa.
Thiếu nữ ‘ứ’ một tiếng, mặt đỏ tới mang tai, trong xe ngựa cùng tỷ tỷ ầm ĩ một trận. Người đi bên xe nghe được cuộc trò chuyện này, lập tức giật mình hiểu ra: