“Ài, cô gái này thật là quá si tình rồi, đến cả ta cũng bị làm cho cảm động!” Ôm Lạc tài nữ trong ngực, Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng vỗ vào vai nàng nói :
- Được rồi, chuyện này không cần nói nữa, sau này chúng ta cùng quan tâm, yêu thương lẫn nhau, cố gắng phấn đấu, cùng nhau tiến bộ, sinh con đẻ cái, làm cho Đại Hoa phồn thịnh.
Lạc Ngưng nghe hắn nói, trong lòng khẽ giật mình, gương mặt nhỏ đỏ bừng, ngượng ngùng nói :
- Lâm đại ca, người thật là xấu xa!
Sợ hắn còn nói ra những chuyện bất nhã khác, Lạc Ngưng vội nói nhanh:
- Hôm qua lưu lại Xảo Xảo và Tiên Nhi tỷ tỷ ở chỗ này, đại ca người không trách ta chứ? Ta chỉ muốn cùng các nàng ấy vui vẻ trò chuyện mà thôi.
- Chỉ nói chuyện đơn giản vậy thôi sao?
Lâm Vãn Vinh cười cười nói:
- Vậy xem ra là ta đã suy nghĩ quá phức tạp rồi.
Lạc Ngưng thấy ánh mắt hắn như cười như không, chăm chú nhìn mình, tâm sự trong lòng không giấu được, kêu lên một tiếng, che hai má nói:
- Là Ngưng nhi thấy đại ca nhiều ngày không có động tĩnh, trong lòng lo lắng lại không dám trực tiếp đi tìm huynh, không thể làm gì khác hơn là tìm Xảo Xảo và Tiên Nhi tỷ tỷ nói chuyện, khiến huynh lo sợ mà nhanh lên một chút, cũng là để huynh nhớ đến chuyện của ta. Nếu không, như huynh đi mất, cũng không biết phải đợi đến bao giờ.’
Nha đầu này thật là hiểu ta, Lâm Vãn Vinh cười hăng hắc :
- Thì ra là như vậy à, hiểu rồi! Ngưng nhi! Nàng cùng Xảo Xảo, Tiên Nhi bọn họ nói chuyện gì vậy? Ta thấy bọn họ với nàng cũng không tệ nhỉ.
Lạc Ngưng đánh lên người hắn một cái, hơi sẵng giọng :
- Huynh cố ý trêu chọc ta, ta không nói cho huynh biết.
- Nàng không nói ta cũng biết, dám chắc là cầm mấy thứ đồ vật đi hối lộ cho các cô ấy, ái chà, chủ ý này quả thực là không tệ đâu.
Lâm Vãn Vinh đoán đại nói.
Lạc Ngưng bị hắn nói đúng tâm sự, trên mặt nóng như bị lửa thiêu, dùng sức nhéo mấy cái lên lưng hắn, hầm hừ:
- Làm gì có chuyện đó, là Tiên Nhi tỷ tỷ các nàng ấy là người tốt, mới cùng ta vui vẻ ở chung thôi.
Lâm Vãn Vinh biết nha đầu này da mặt rất mỏng, trước giờ cũng không thường đùa giỡn nàng, bây giờ hai người trò chuyện, chọc ghẹo qua lại cũng thấy rất vui vẻ.
Ước nguyện của Lạc Ngưng đã được đáp ứng, trong lòng mừng rỡ vạn phần, lần lượt tiếp nhận từ Lâm Vãn Vinh năm bức họa nguyên đồ, chăm chú xem xét, trên mặt đỏ hồng tràn đầy vẻ hạnh phúc.
- Đại ca, trong cả đời này của Ngưng nhi, lễ vật này nhận được lần này đúng là vượt quá cả mong đợi, thực sự là rất trân quý. Người làm thế nào lại nghĩ đến việc vẽ những bức họa này?
Lạc Ngưng vội vã đọc những dòng chữ nhỏ, nhìn tranh lại nghĩ đến cảnh tượng ngày đó hai người cùng trải qua họa phúc, cảm xúc về ký ức ngày đó hiện cả lên trên nét mặt.
“À, ta phải khổ tâm suy nghĩ ba ngày ba đêm, không ăn không uống. Vắt óc suy tính mới nảy ra được chủ ý này, cuối cùng cũng không phụ lòng Lạc tiểu thư đã ủy thác. Lúc này chắc trên dưới toàn thành Kim Lăng đều đã biết chuyện giữa ta và Ngưng nhi, là do bổn công tử chủ động cầu thân. Lạc tiểu thư e ấp đồng tình. Hắc hắc, ngày mai ở đình trà, quán rượu sẽ có người kể chuyện thuật lại đoạn giai thoại này,
Tái thi hội khăn uyên ương ước hẹn
Năm bức họa đồ định chuyện chung thân.’
Lâm Vãn Vinh nghiêm trang nói.
“Đại ca…” Lạc Ngưng nghe được vừa thẹn vừa mừng. Vội ôm chặt hắn, đem khuôn mặt thanh tú giấu vào vai hắn, nhẹ nhàng nói : “Cám ơn chàng, Ngương nhi sẽ vĩnh viễn hầu hạ, yêu thương chàng.”
“Hì hì…” Một tiếng cười của nữ tử từ phía sau truyền đến: “Chúc mừng tâm nguyện Ngưng tỷ tỷ trở thành sự thật. Đêm qua chúng ta lưu lại đây cũng xứng đáng.” Xảo Xảo vừa cười vừa đi đến, trên mặt nở nụ cười vui sướng. Hôm qua vừa là giao hảo thân thiết chốn khuê phòng, giờ lại thành bạn chung phòng cả đời, trong lòng nàng tự nhiên cao hứng.
Tần Tiên Nhi đi theo phía sau Xảo Xảo. Trên mặt như cười như không khiến Lạc Ngưng cũng không biết làm sao. Nàng vốn có chút e ngại Tần Tiên Nhi, lại thấy nụ cười thần bí của nàng, nhịn không được mặt đỏ lên, vội vã chạy đến đón, nàng nói : “Tiên Nhi tỷ tỷ, các người đến rồi.”
Tần Tiên Nhi cười nói: “Ngưng nhi muội muội không ngại chúng ta quấy rầy chuyện tốt của muội với tướng công à.” Nàng nói như thể thấy hết mọi chuyện, Lạc Ngưng xấu hổ vội vàng cúi đầu, không thốt nên lời.
Tiên Nhi cười khanh khách, bước đến nắm chặt tay nàng: “Muội muội không nên xấu hổ, thẹn thùng như thế. Sau này chúng ta là người một nhà, cùng nhau hầu hạ tướng công, chung sống cuộc sống chị em vui vẻ. Không tin muội cứ hỏi Xảo Xảo, tướng công thích nhất là chúng ta đồng thời cùng nhau hầu hạ người đó…”
Tiên Nhi to gan lớn mật, vừa nói vừa liếc yêu Lâm Vãn Vinh một cái trong mắt tràn đầy ý khiêu khích, dẫn dụ. Tưởng tượng đến cảnh cùng Xảo Xảo và Lạc Ngưng trong khuê phòng loan phụng đảo điên, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười dâm đãng, liếc mắt ra dấu với Xảo Xảo.
Lạc Ngưng không biết phong cách của Tần Tiên Nhi, kỳ quái liếc mắt nhìn qua Xảo Xảo, nhẹ giọng nói : ‘Xảo Xảo đại ca thực sự thích chúng ta đồng thời cùng nhau hầu hạ sao? Như thế nào là hầu hạ?’