Vẻ mặt Lạc ngưng quýnh quáng lên, Tần Tiên Nhi thản nhiên mỉm cười, nói:
- Nhưng mà nàng rất thành tâm, công tư phân minh, một tiếng này ta xin gọi. Ngưng Nhi muội muội, phiên bản “Bình sa lạc nhạn” ở đâu ra vậy? Cổ khúc điển tịch sớm đã bị thất truyền, bản còn lưu truyền này quả là độc nhất, có giá trị liên thành.
Lạc Ngưng gật đầu nói:
- Phiên bản duy nhất này được một hảo hữu tri giao thân tặng vào những năm muội ở kinh thành cầu học có một người bạn giao hảo không nhạt tặng. Tỷ tỷ là người thích đánh đàn, chính là bạn tri âm của Ngưng Nhi. Vật này đã bên Ngưng Nhi rất lâu mà không dùng đến, ta liền đem hoa dâng phật, tặng cho tỷ tỷ, hy vọng tỷ tỷ chớ có từ chối.
Tần Tiên Nhi trong lòng liền sáng như gương, nhìn nàng cười khúc khích:
- Ngưng Nhi muội muội, muội quả là khôn khéo. Đêm qua lấy sách quý ra dụ tỷ, hại ta bỏ rơi tướng công, lưu lại cùng muội đàm luận. Hôm nay lại hào phóng tặng sách này cho tỷ, tỷ có thể nói, trong lòng muội hẳn đang muốn cái gì đó.
- Cái này, Ngưng Nhi là thật tâm kết thân với tỷ tỷ, thấy tỷ tỷ thích khúc nhạc này mới đem tặng, đâu phải ý hắn.
Lạc Ngưng má ngọc đỏ hồng. Không dám nói ra rõ ràng, lời lẽ ngập ngừng, trong lòng hận đại ca gần chết.
- Thật không phải ý hắn ư?
Tần Tiên Nhi trong lòng chua xót, cố làm ra vẻ không biết gì hỏi.
- Được rồi, Tiên Nhi tỷ tỷ, tỷ lại làm khó Ngưng tỷ tỷ rồi.
Xảo Xảo cười hì hì từ phòng trong đi tới, trên mặt điểm điểm nét hồng:
- Tâm sự Ngưng tỷ tỷ thì cả Kim Lăng đều biết. Sao chúng ta lại cũng không biết được… hì hì…
- Ny tử đáng chết…
Lạc Ngưng còn chưa cảm nhận rõ được về Tần Tiên Nhi, nhưng đối với Xảo Xảo thì không chút khách khí, đuổi đánh chạy náo loạn. Các nàng đêm qua ở lại tâm sự trong khuê phòng Lạc Ngưng, Xảo Xảo chính là người thuần khiết đáng yêu nhất.
Hai nữ nhân kia đều thích nàng, thỉnh thoảng cùng nàng làm loạn lên. Xảo Xảo ngủ muộn, lại phải chịu “đày đọa”, tự nhiên là dậy sau cùng.
Tần Tiên Nhi mỉm cười giữ lấy tay Xảo Xảo:
- Muội nói thế, là hơi muộn rồi. Nếu tướng công thấy, e là đánh vào mông muội đó…
Nàng nói đến đây bật cười khúc khích. Mấy đám mây hồng ửng lên trên khuôn mặt Xảo Xảo. Hai nàng trên thuyền cùng Lâm Vãn Vinh mỗi ngày ân ái, ba người gần nhau không còn khoảng cách, nói ra vài lời tình thú càng làm tăng thêm sự thú vị cho phu thê.
- Đánh vào cái mông nào…
Lạc Ngưng ngạc nhiên hỏi, nhưng mới nói nửa câu đã đỏ mặt, rõ là đã hiểu mấy vừa rồi.
- Tướng công cũng không biết là đang làm cái gì, mà không nhớ đến ta?
Tần Tiên Nhi bĩu môi nói. Nàng cùng Lâm Vãn Vinh mỗi ngày đều chung chăn gối, nhưng bởi vì một thân tình cổ, nên chỉ dừng lại ở giai đoạn vuốt ve, trong lòng vẫn còn cảm thấy chưa vẹn toàn.
- Đại ca đương nhiên nhớ đến tỷ rồi. Tỷ không thấy mỗi ngày huynh ấy đều thích chạm vào ngực tỷ sao… hi hi…
Xảo Xảo bật cười, ny tử này thông minh lém lỉnh, hiểu quá rõ tâm tư Lạc Ngưng, cho Lạc tài nữ đi theo đại ca dám chắc là nhẩy cẫng lên ngay. Nàng cùng đại ca làm cái chuyện xấu xa kia cũng bị người ta cũng nhìn thấy, nghe thấy hết rồi, nên cũng chẳng có cố kỵ gì nữa.
Lạc Ngưng xấu hổ cúi đầu không có dám nhìn hai người. Tần Tiên Nhi nhìn gò má hồng của Lạc Ngưng, trong lòng chua xót, bỗng nhiên nói:
- Ngưng Nhi muội muội thật sự thích tướng công ư?
Câu hỏi này, đúng là làm Lạc Ngưng khó mà trả lời, trên mặt nóng rần, cả nữa ngày mới cắn răng nói ‘Vâng’ một tiếng nghe như muỗi kêu, khí lực của nàng dường như tiêu biến sạch.
Trong mắt Tần Tiên Nhi hiện lên vẻ kì dị, nắm chặt tay nàng nói:
- Vậy chúng ta giờ là tỷ muội tốt của nhau rồi. Muội yên tâm, tướng công nhất định sẽ đối sử tốt với muội, chỉ cần muội thực muốn theo chàng, tỷ vĩnh viễn không có làm hại muội.