Phần 2
Giọng nói dường như có chút lưu luyến, Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài. Cái này thật khó cho nàng, nàng đã tự chọn một cuộc sống như vậy, thì kiếm đâu ra mấy người tới trò chuyện cùng nàng. Một cô gái trẻ lại muốn làm bầu bạn chốn cửa thiền, những ngày tàn còn lại thật sự là rất bi ai!
- Ta không xuất gia, đương nhiên phải đi rồi.
Lâm Vãn Vinh quay đầu lại ngó thấy thần sắc của Đào Uyển Doanh ảm đạm, vội vàng cười nói:
- Bất quá, nàng chớ buồn, ta vẫn ở lại Kim Lăng mấy ngày nữa, sẽ ghé lại nói chuyện phiếm cùng nàng. Còn có Lạc tiểu thư và Đại tiểu thư nữa, ta mà kể cho họ nghe chuyện của nàng thì bọn họ sẽ tới thăm nàng ngay. Đến lúc đó các nàng trò chuyện đôi câu, tâm tình nàng sẽ khá lên ngay thôi.
Đào Uyển Doanh không nói gì, chỉ cười khổ một tiếng.
Quay vào lại trong cỗ xe ngựa, Nhị tiểu thư đang lim dim ngủ, nghiêng nghiêng dựa vào thành xe, Lâm Vãn Vinh nhéo nhẹ vào mũi nàng:
- Tỉnh, tỉnh dậy, tiểu gia hỏa!
Nhị tiểu thư vừa mở mắt, thấy hắn mặt thoáng hồng lên, vội ôm lấy hắn, xấu hổ nói:
- Hôm nay ra ngoài hơi sớm, đêm qua lại ngủ không ngon giấc nên vừa đợi có chút xíu đã ngủ gật. Chàng đã gặp gỡ bằng hữu chưa?
- Gặp rồi.
So với Đào Uyển Doanh kia thì Nhị tiểu thư may mắn hơn nhiều, Lâm Vãn Vinh kéo nàng vào lòng, giọng tha thiết:
- Nàng ngủ tiếp đi, ta để cho nàng dựa.
Xe ngựa tiếng vào trong thành, tới trước mặt một tòa nhà lớn thì dừng lại. Nhị tiểu thư xuống xe ngựa, đập vào mắt là cái cửa lớn sơn đỏ, tò mò hỏi:
- Đây là nhà của ai vậy, sao còn lớn hơn nhà của chúng ta.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Đây là Lâm phủ. Sau này, nàng cũng là một thành viên trong đó.
Lâm phủ? Nhị tiểu thư thư hơi ngây người, rồi lập tức hoàn toàn minh bạch, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:
- Lâm Tam, chàng nói thật chứ?
- Đương nhiên rồi, sau này đây sẽ là nhà chúng ta tại Kim Lăng.
Nhị tiểu thư sớm đã hân hoan tươi cười tiến vào nội phủ, thấy được kiến trúc tòa nhà tinh tế, mỹ lệ, địa thế rộng rãi, đình đài lầu gác, cầu nhỏ nước trôi, quy mô còn lớn hơn Tiêu gia rất nhiều.
Nhị tiểu thư hưng phấn giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh, mặt mày đỏ bừng:
- Lâm Tam, chàng sẽ thành thân với thiếp ở nơi này sao?
- Cái này là đương nhiên.
Lâm Vãn Vinh nói.
- Cái nhà lớn như vậy mà không cưới vợ thì thật đáng tiếc. Đến lúc đó thì ta sẽ xây riêng một trại nuôi chó, để cho nàng nuôi dưỡng đủ cái loại lang cẩu tàng ngao…hắc hắc…
Nhị tiểu thư nghe được liền lộ rõ vẻ mừng rỡ, trốn trong lòng hắn e thẹn nói:
- Được, chờ thiếp học xong ở kinh thành, sẽ trở thành nương tử của chàng.
Ha ha ha…còn phải nói nữa, không kể nàng còn còn mấy lão bà đang chờ kìa! Lâm Vãn Vinh ngửa mặt cười lớn: “May mà lão tử mua một căn nhà lớn, thêm mười hay tám lão bà nữa cũng đủ chỗ a”.