Phần 2
“Thật sự là đến sớm chẳng bằng đến đúng lúc a!” Thấy Tiêu Ngọc Nhược ra khỏi cửa miếu. Lâm Vãn Vinh quay người lại bất đắc dĩ cười khổ. Quyên một đỉnh bạc làm hương hỏa, bái lạy Bồ Tát với sự thành kính chưa từng có trước đây:” Cảm tạ các vị Bồ Tát đại tiên khẳng khái tương trợ, chờ ta từ kinh thành trở về, nhất định sẽ giát vàng đắp tượng lại cho các vị .”
Hắn đang lo lắng về Tiêu Ngọc Sương, cẩn thận tìm kiếm bên trong Tê Hà tự một lượt nữa, gặp người là hỏi, cũng y như trước không thấy được bóng dáng của Nhị tiểu thư. Tư vị mông mông lung lung cùng Đại tiểu thư vốn thật là khoan khoái, nhưng không tìm được Ngọc Sương, tâm tình của hắn cũng không thể khá lên được.
Ra khỏi chùa, Đại tiểu thư sớm đã không biết đi đâu rồi, nghĩ tới tâm trạng nha đầu đó lúc này e là đã rối thành một mớ tơ vò, nào còn có thể an tâm tìm kiếm Ngọc Sương? Đã làm khó nàng rồi!
Đang nghĩ đến việc trở về triệu tập Thanh Sơn và Lạc Viễn phát động huynh đệ trong Hồng Hưng đào ba tấc đất cũng phải tìm được Ngọc Sương, hắn đã lang thang tới bên hồ Tê Hà tự. Lần trước bị bắt cóc trở về, ở chỗ này đang muốn thân thiết với Nhị tiểu thư, đã bị Đại tiểu thư bắt tại trận, lúc đó hận Đại tiểu thư tới ngứa răng. Bây giờ nghĩ lại, nơi này có bao điều tư vị, cũng có biết bao hoài niệm.
Mặt hồ tĩnh lặng, trong vắt tới tận đáy. Ánh mắt hắn vừa tùy ý phóng tới, liền thấy một công tử thiếu niên ngồi bên hồ. Lưng quay về phía mình nhìn không rõ dung mạo. Vóc dáng không cao, mặc chiếc áo bào lam nhạt, hai bờ vài gầy gò mong manh, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn nà, cái tai sáng bóng tựa như ngọc.
Thân hình này nhìn có chút quen thuộc. còn công tử ca nhà ai nhìn tuấn tú như thế chứ? Lâm Vãn Vinh đưa mắt nhìn kĩ một cái, trong lòng tức thời đại hỉ, không một tiếng động liền lặng lẽ tiến tới, khẽ nói:
- Nữ thí chủ, bần tăng mang trà tới cho nàng.
- Không cần, không cần, hòa thượng ở đâu lại đến quấy rầy bổn tiểu …
Thanh âm của thiếu niên công tử kia thánh thót, vừa nói được một nửa, chợt cảm giác có điều khác thường, vội vàng xoay người lại, thấy ngay khuôn mặt mà nàng sớm tối mong mỏi, một màng hơi nước mỏng đã che mờ đôi mắt:
- Lâm Tam, thật sự là chàng ư…!?
- Nữ thí chủ, đúng là bần tăng.Úi da…nữ thí chủ, nàng đánh lão nạp bị thương rồi…!
Nhị tiểu thư nhào vào lòng hắn, liều mạng đấm thùi thụi vào ngực hắn, lệ hoa rơi đầy hai má:
- Đáng ghét, đáng ghét…Kẻ xấu xa đáng ghét chàng…hu hu…ai bảo chàng không đi tới tìm ta, thiếp đánh chết chàng, sau đó cùng chết luôn với chàng…
Cái ngực này của hắn mới vừa rồi ở trong miếu gặp phải Đại tiểu thư đập bừa, bây giờ lại bị Nhị tiểu thư đánh loạn, khóc cười cũng chẳng xong: “Duyên phận của ta với hai người tỷ muội này thật sự có chút kỳ diệu!”
Ôm chặt Nhị tiểu thư trong lòng. Nha đầu này khóc tới thiên sầu địa thảm. Nước mắt thấm ướt vạt áo hai người, Nhị tiểu thư lại càng khóc càng lợi hai, như tháo nước Trường Giang, khóc tới cơ hồ muốn ngất đi.
“Sao phải khổ thế, Lâm Vãn Vinh thầm thở dài, đây là lão tử tự làm tự chịu, thật làm khổ Ngọc Sương rồi!” Hắn nhẹ nhàng vỗ lên lưng Ngọc Sương mấy cái, khẽ nói:
- Nhị tiểu thư, đừng khóc nữa, nàng khóc thì lòng ta chịu không nỗi!
Nhị tiểu thư khịt mũi một cái nói:
- Ta cứ khóc , cứ khóc, cái đồ không có lương tâm không chịu chết đi. Chàng ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt thật là sung sướng, nào đâu nhớ tới thiếp, thiếp có khóc đến chết chàng cũng có quan tâm đâu!