Đêm nay, mặc dù tâm tình buồn bực, nhưng ngồi thuyền bồng bềnh trên mặt hồ, màn đêm mông lung, có mỹ nhân làm bạn, cũng làm người ta vui vẻ không ít. Lâm tướng quân là một người rất thoải mái, uống mấy chén rượu ngon, thưởng thức đôi môi nho nhỏ của Tiên Nhi, cùng sư phó tỷ tỷ đấu võ mồm, tâm tình liền bình hòa trở lại, cũng không nhớ ra đã trải qua chuyện gì.
Sớm hôm sau mở mắt tỉnh lại, trời đã sáng tỏ, ánh dương rực rỡ chiếu xuyên qua cửa sổ hoa thuyền, trải dài trên mặt đất làm thành những sắc vàng lốm đốm trên sàn, trông thật đẹp mắt. Trên giường, phu thê hai người ôm ấp, tắm mình trong ánh nắng, toàn thân nhẹ nhàng ấm áp, không biết lời nào để diễn tả sự thư thái này.
- Một ngày mới a!
Lâm Vãn Vinh hô to một tiếng, miệng cười rạng rỡ, duỗi duỗi lưng, cổ lắc qua lắc lại, chăn ở trên người chảy xuống.
Tần Tiên Nhi dựa vào lòng hắn ‘ư hư’ một tiếng, đôi mi dài nhẹ rung lên, chậm rãi mở mắt, gương mặt nóng rực đang đỏ ửng khẽ mỉm cười, cánh tay trắng như tuyết vươn ra, gấp gáp ôm lấy cổ hắn, hơi thở như lan:
- Tướng công, lúc này còn sớm, ngủ tiếp một chút nhé.
Lâm Vãn Vinh sờ nắn tiêu nhũ của nàng một chút, cười nói:
-nhất thiên chi kế tại vu thần,nhất mạc tiên nhi tựu khiếu xuân. Không ngủ nữa, đi tắm nắng nào.
- Đáng ghét…
Tần Tiên nhi đỏ mặt duyên dáng kêu một tiếng, giữa mi lại lộ ra kinh hỉ :
- Tướng công, chàng không có việc gì chứ?”
“Đương nhiên không sao, ta có thể có việc gì!” Lâm Vãn Vinh vui vẻ trả lời .
“ Tướng công, ta thích nhất ở chàng là không úy kị gì hết” Tần Tiên Nhi hi hi cười nói.
Lâm Vãn Vinh nói vào tai nàng :
- Tiểu thê tử(ngoan nào), ta đưa nàng đi tìm Xảo Xảo có được không? Hai tỷ muội các người buổi tối cùng nhau phục vụ lão công.”
“Xấu chết được...” Tần Tiên Nhi mặt đỏ tới tận mang tai, không dám nói chuyện. Nàng không muốn cùng ở một chỗ với nữ tử khác. Nhưng đối với Xảo Xảo không chút oán giận, có lẽ là do tính tình Xảo Xảo ôn nhu đáng yêu, hợp với sở thích của nàng.
Tiên Nhi cùng trượng phu đùa giỡn một trận, thấy hắn tinh thần rất tốt, dường như đã hoàn toàn biến đổi so với con người chán nản đêm qua, lòng cũng thấy nhẹ nhõm, nhu thuận hầu hạ hắn thay quần áo tắm rửa.
Lâm Vãn Vinh xem xét xung quanh thuyền hoa quý phái này một lượt, gật gật đầu nhận xét: “Tiên Nhi, món hồi môn này của nàng thật quá hào phóng. Đợi qua mấy ngày, ta nhàn rỗi rồi, mua ít nhà ở Kim Lăng, chúng ta ở mấy cái, còn lại đem cho thuê, đẩy giá phòng Kim Lăng lên cao, chúng ta ngồi kiếm lời to.”
Tần Tiên Nhi cười đáp :
- Tướng công, chàng có nhiều bạc như vậy sao?”
Nha đầu này, dám xem thường ta, hắc hắc, Lâm Vãn Vinh cười hai tiếng. Trên hương đồn mềm mại của nàng hung hăng bóp một cái nói: “Lão công của nàng đây có rất rất nhiều bạc, chỉ bất quá bây giờ còn tồn ở Tiêu gia, qua mấy ngày ta sẽ bắt đầu mua phòng. Sau đó cưới mấy lão bà, sinh nhiều oa oa, làm thần tiên Tiêu Dao.”
Tần Tiên Nhi hừ một tiếng:
- Chàng muốn lấy bao nhiêu lão bà ? Ta sẽ không để cho các nàng ấy vào cửa.”
Vào hay không vào cửa cũng không phải thuận theo nàng. Phu thê hai người trêu đùa một trận, bước ra ngoài, đã thấy An Bích Như đứng ở đầu thuyền, tay cầm một thanh bảo kiếm, đón gió huy vũ, như long như giao ( thuồng luồng). Kiếm thế lăng lệ, dồn dập sinh ra gió
Lâm Vãn Vinh vỗ tay cười nói:
- Tuyệt diệu, tuyệt diệu, tỷ tỷ quả nhiên luyện đến hoàn mỹ.
An Bích Như thu kiếm tĩnh khí, thấy nụ cười dâm đãng trên mặt hắn, liền biết ngay hắn không có ý tử tế gì, cũng cười đáp:
- Ta luyện kiếm nhưng lại không thể so với tiểu đệ đệ luyện “tiện” a. Ngươi mới chân chính là hảo tiện, tối tiện, nhân tiện nhân ái đích tiện. Ha ha...
Với tỷ tỷ này thật sự không còn gì để nói nữa, Tần Tiên Nhi che miệng cười, hỏi:
- Tướng công, chàng không phải nói đi về Kim Lăng có chút việc gấp sao? Là muốn làm cái gì vậy?
Nói xong, Lâm Vãn Vinh nhất thời nhớ tới, hôm nay chính là ngày hội thi thơ khai mạc a, chính mình đáp ứng Lạc Ngưng phải tham gia. Nhưng không biết hội thi thơ tổ chức ở nơi nào. Việc tài trợ cũng là do Xảo Xảo đi giúp Lạc Ngưng làm, hắn căn bản là không có xen tay vào.
“Nói các nàng không tin.” Lâm Vãn Vinh than thở nói: “Kỳ thật ta trở về Kim Lăng là vì tham gia hội thi thơ mà về.”
“ Phì.” Tần Tiên Nhi và An Bích Như đồng thời cười duyên một tiếng, Tiên Nhi còn tốt, chứ An Bích Như kia đã sớm không nhịn được nói:
- Hội thi thơ? Tiểu đệ đệ ngươi còn có nhã hứng nhường này? Không phải là tỷ tỷ xem thường ngươi, nhưng ngươi sẽ làm thơ gì?
Lão tử trời sinh đã dâm thấp, Lâm Vãn Vinh hắc một tiếng, vẻ mặt đau khổ nói: