Phần II
Tần Tiên Nhi đằng đằng sát khí nói:
- Con bé này muốn chống lại lão thiên à! Dám nói với tướng công ta như vậy, cô nãi nãi này phải lấy tính mạng của ngươi.
Đoản kiếm của nàng vung lên, kiếm hoa ‘xoạt xoạt xoạt’ phát ra, ánh mắt rừng rực, liền muốn xông vào đại sát, Lâm Vãn Vinh hoảng sợ nhảy lên, vội vàng giữ chặt nàng:
- Tiên nhi, nàng muốn làm gì?
Tần Tiên Nhi tức giận:
- Con bé này làm nhục tướng công thiếp, thiếp há có thể dung thứ cho nó, không lấy đi tính mạng của nó, khó tiêu mối hận trong lòng.
“Toát mồ hôi, nha đầu này cũng thật cường hãn”, Lâm Vãn Vinh vội vàng giữ tay nàng nói:
- Nàng giết cô ta làm gì? Cô ta tính tình như thế, đối xử với người lúc thì ôn nhu như nước, khi thì cạn tàu ráo máng, ương bướng như cục đá, không cần so đo cùng cô ta.
Cái miệng nhỏ nhắn Tần Tiên Nhi lầm bầm, hai mắt rưng rưng:
-Tướng công chàng ngăn cản ta như vậy, lại vì nàng ta mà nói tốt, không phải thật sự cùng ny tử này có chút tình ý đấy chứ?
An Bích Như nói tiếp:
- Ta xem tám chín phần mười như thế, tên gia đinh ngươi lại lén lút với Đại tiểu thư, khó trách người muốn bảo vệ nàng ta như thế, nguyên lai bên trong có có sự tình thú vị như vậy…khách khách…hay, cực kỳ hay…!
Hai sư đồ này một xướng một họa, Lâm Vãn Vinh ngượng ngùng đỏ mặt, hắn len lút với tiểu thư không giả, bất quá không phải là vị Đại tiểu thư mạc danh kỳ diệu trước mắt này, mà là Nhị tiểu thư mới thành niên, ngày đó từng thiếu chút nữa bị Tần Tiên Nhi đem nàng hủy dưới kiếm.
Tiêu đại tiểu thư cũng không biết là thần kinh có vấn đề không, làm mọi chuyện rối tung rối mù. Lâm Vãn Vinh vốn đã mệt mỏi không chịu nổi, lại không có lòng nào cùng nàng dây dưa. Ở Tiêu gia trải qua đủ việc, cũng có khoái hoạt, cũng có thất ý. Trong lòng hắn cũng không biết có tư vị gì, trầm mặc thật lâu sau, bùi ngùi thở dài:
- Tiêu phủ này, dù sao cũng không phải là nhà ta a!
Nói vừa xong, lại không lưu lại, kéo Tần Tiên Nhi, xoay người rời đi.
Tần Tiên Nhi vừa thấy qua tâm trạng hân hoan của tướng công, mà chỉ vì một câu nói của Đại tiểu thư, trong nháy mắt hắn liền trở nên ảo não như thế, lòng nàng đau đớn vô cùng. Tay vung lên, đoản kiếm kia liền bay như thoi đưa, găm chặt vào cửa lớn của Tiêu gia.
- Tam ca, người đừng đi a…Đại tiểu thư, không hay rồi, Tam ca đi rồi…
Tứ Đức hét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng kêu lên, vội vàng gấp gáp, hai chân cuốn vào nhau, thiếu chút nữa ngã sấp xuống mặt đất.
Cửa lớn của Tiêu gia cấp tốc mở ra, Tiêu Ngọc Nhược vội chạy ra, lớn tiếng kêu:
- Lâm Tam, Lâm Tam, ngươi đi đâu đó, ngươi quay lai, ngươi mau quay lại…
Lâm Tam tựa như là không có nghe nàng hô hoán, đem hai nữ tử mẽ lệ kia rời bước, cũng không hề ngoái đầu lại. Thân ảnh hắn rất nhanh, qua đường vượt ngõ, nháy mắt liền không thấy bóng dáng.
- …ngươi mau trở về cho ta, trở về…
Thấy hắn kiên quyết bỏ đi. Đại tiểu thư gấp đến độ dậm chân, liều mạng kêu gào, lệ tràn khóe mắt, nhưng thanh âm lại dần dần nhỏ đi:
- Ai nói đây không phải nhà người chứ, ngươi khăng khăng ngoan cố! Ta ghét người chết mất…
Nàng căm giận bi phẫn, hung hăng ném quyền sách nhỏ vẫn nắm trong tay khi ra ngoài, một trận gió nhẹ thổi qua, từng giấy quyển sách kia ‘xoạt xoạt’ lật ra, hình vẽ trên sách sống động như thật, in vào mắt đại tiểu thư, đúng là bản họa sách khi Lâm Tam nhập phủ bị Đại tiểu thư tịch thu.