Phần II
Tần Tiên Nhi sắc mặt đỏ ửng, vội vàng cúi đầu, e thẹn nói:
- Tướng công, chàng đáng ghét chết đi được, sư phụ còn ở đây, chàng không thể đợi chút nữa hãy nói sao.
Nghe tướng công nói những lời này, trong lòng nàng mừng rỡ vô cùng, lại có chút kiêu ngạo, mi mục hàm tình, ánh mắt thâm sâu chăm chú lên mình tướng công.
Thấy đồ đệ của mình bị người ta cuỗm mất rồi, An Bích Như chỉ đành tươi cười, duyên dáng nói :
- Lâm tướng quân, ngươi thật sự có biện pháp.
- Đâu có, đâu có, cũng như nhau thôi, sư phụ tỷ tỷ cũng có biện pháp ác độc,* làm trong lòng người ta sợ hãi a!
Hắn cố ý lập lờ hai chữ ‘ác độc’ và ‘rất nhiều’,* hai từ phát âm không rõ ràng, Tần Tiên Nhi nghe không ra hắn nói cái gì, nhưng trong lòng An Bích Như lại hiểu rõ.
- Tướng công, chàng và sư phụ nói những gì, thiếp nghe chàng gọi thiếp tới mấy lần vậy?
Tân Tiên Nhi đi tới bên người hắn ngồi xuống hầu hạ hắn.
- Ồ, Chẳng có gì, sư phụ tỷ tỷ kể chuyện ma cho ta, ta nghe được thì trong lòng rất là e sợ, nàng cũng biết, con người ta lá gan nhỏ, nghe chuyện không khỏi có chút kinh hãi. Tiên Nhi, sau khi thân thể ta thụ thương, càng ngày càng yếu, không chịu được chút khiếp sợ rồi… Lâm tướng quân nói chuyện, trong ngữ điệu lại pha chút thê thảm.
Tần Tiên Nhi nhớ tới hình dáng đêm qua của hắn, nhịn không được hai mắt rưng rưng nói:
- Tương công, chàng đừng sợ, có Tiên nhi ở đây. Tiên Nhi theo sư phụ học rất nhiều công phu, đời đời kiếp kiếp bảo vệ chàng. Nếu có ai dám hại chàng, thiếp nhất định liều mạng với hắn.
- Tiên Nhi lão bà, nàng thật là quá tốt!
Lâm Vãn Vinh cảm kích đến rơi lệ ôm lấy Tiên Nhi, cố nặn ra vài giọt nước mắt, sau lưng nàng lại len lén nhe răng cười với An Bích Như.
An Bích Như bất đắc dĩ cười khổ: “Tên gia hỏa này, dùng đến cả thủ đoạn của trẻ con, mà nàng cũng không có biện pháp làm gì được hắn. Nàng trải qua bao chuyện, bình thường nghĩ gì làm nấy, không e dè gì cả. Nhưng đối mặt với Lâm tướng quân có tính cách hèn hạ này, dù có giở ra bao nhiêu trò, nhất thời cũng không có cách khống chế được hắn. Nhớ tới mặt yếu đuối của hắn đêm qua, nàng không nhịn được trở nên nghi hoặc, đây chính là quan binh đại tướng vạch kế hoạch trong trướng đánh Bạch Liên giáo của ta sao?
Tần Tiền Nhi ôm tướng công vào lòng, gạt nước mắt nói:
- Tướng công, chàng đói bụng chưa? Tiên Nhi nấu cho chàng canh cá tươi. Là ta và sư phụ đêm qua xuống hồ tự mình bắt được, còn tươi nguyên, ta đem lên cho chàng nhé!
- Các nàng tự mình bắt được?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên nói, liếc mắt lên người hai sự đồ này một cái: “Bà nội nó, lão tử đêm qua sao ngủ sớm như thế, sư phụ tỷ tỷ và Tiên Nhi biểu diễn đồ tắm lão tử không được xem, thật là đáng tiếc.”
- Là Tiên Nhi lo lắng cho sức khỏe của ngươi nên mới đặc biệt xuống hồ bắt cá, ngươi chớ phụ lòng nó. “Ta xem ngươi bám lấy nàng ta thế nào đây?”
An Bích Như nhìn Tiên Nhi, trên mặt tràn đầy vẻ quan tâm.
- Bé cưng đáng yêu, đợi thương thế của ta khỏi rồi. Chúng ta cùng nhau xuống hồ tắm rửa chơi đùa, có được không?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, thổi nhẹ vào bên tai nàng.
Tần Tiên Nhi cả người nhũn ra, ừ một tiếng, nhu hòa cười vài tiếng rồi bước ra ngoài bưng canh cá.