Phần IV
Hắn trọng thương chưa lành, thân thể còn chưa khỏe hẳn, giẫy dụa vài cái đã ho một trận.
Tiên Nhi vội vàng ôm lấy hắn nói:
- Tướng công, chàng làm sao rồi?
An Bích Như thấy bộ dạng của hắn như thế, không nhịn được cười khanh khách, hai đỉnh song phong trước ngực chập chờn như muốn xuyên qua lớp y phục mỏng manh:
- Lâm tướng quân, ngươi ngày đó xuất quân vây công Bạch Liên giáo của ta, chẳng phải cũng rất đắc ý sao? Như thế nào hôm nay nhìn thấy hai cây nến đỏ, một đoạn giây thừng, lại sợ hãi thành bộ dạng như vậy.
Lâm Vãn Vinh than thở:
- Chiến tranh thuộc về chiến tranh, đó là chiến sự của hai quân, so ra thì chúng ta mỗi người một thân phận khác biệt, thậm chí nếu phải liều mạng ngươi sống ta chết, vậy cũng đành cam tâm tình nguyện. Chỉ là hôm nay ngồi thuyền trôi nổi trên mặt hồ, lại là vừa cùng trải qua hoạn nạn sinh tử, giá như chúng ta đều cởi bỏ hết sự phiền toái trong lòng, thì tình cảnh sẽ tuyệt vời biết bao. Tỷ tỷ, ngươi lại vô duyên vô cớ nhắc đến những chuyện không hay đó, thật sự là không còn chút hứng thú. Sớm biết như thế, ngày đó chúng ta cùng bị bắn chết trong vạn pháo là được, khỏi phải lại gây thêm bao điều cãi vả thế này.
An Bích Như sửng sốt một chút, đây vốn là cừu gia tướng quân trẻ tuổi, cơ trí ngoan cường khỏi cần nói nữa, nhưng một người tuổi trẻ mà trong lòng đã mang những mâu thuẫn, tang thương và cung sáng suốt như thế thật hiếm có.
- Sư phụ, người thế này là làm sao?
Tần Tiên Nhi cũng lấy làm kỳ quái hỏi.
- Nha đầu ngốc nghếch, ta làm như vậy là vì tốt cho con thôi.
An Bích Như mỉm cười nói:
- Con đã nhiều ngày cùng chung chăn gối với hắn, tưởng có thể qua mặt được sư phụ sao? Mấy ngày hắn hôn mê đó, ta cũng không bức bách con, đến hôm nay hắn đã tỉnh lại rồi, hai ngươi làm chuyện tốt này đi, tối nay hoàn thành động phòng, ngày sau cũng không còn gì phải lo lắng nữa.
“Động phòng ư?” Lâm Vãn Vinh cả kinh nói:
- Tỷ tỷ, ta tuổi còn trẻ, thân thể còn chưa phát dục thành thục, vô luận sinh lý lẫn tâm lý vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, người có thể bỏ qua cho ta được không?
An Bích Như hướng tới hắn đánh giá trên dưới một phen, nhoẻn miệng cười duyên:
- Còn nhỏ, chỗ nào còn nhỏ? Ta còn chưa thấy từng thấy qua ngươi lớn tới như thế nào. Nhìn ngươi mang một vẻ phóng đãng, sợ là sớm đã phá thân đồng nam, còn e ngại động phòng sao?
Lâm Vãn Vinh triệt để bị đánh bại rồi, gặp phải kẻ mạnh, chưa từng gặp được kẻ mạnh thế này, vị sư phụ tỷ tỷ này như đã dò ở kiếp trước của Lâm Vãn Vinh, cũng tuyệt đối là kinh thế hãi tục. Khó trách Tiên Nhi là một tiểu yêu nữ, nguyên lai sư phụ của nàng là một đại yêu nữ, cùng một mạch truyền lại.
An Bích Như thắp sáng hai cây nến, ánh nền nhạt nhạt lan tỏa lên khuôn mặt như ngọc của nàng, càng tăng thêm phần quyến rũ. Nàng hướng tới Lâm Vãn Vinh nói:
- Thế nào, Lâm công tử, tự ngươi đến, hay cần ta dùng sức trói ngươi lôi tới?
Nhìn vào cuộn thừng lớn trong tay nàng, Lâm tướng quân phảng phất thấy hình dáng mình bị nữ ma đầu này trói lại nhỏ nến: “Lão tử cả đời tán gái, nằm mơ cũng chẳng nghĩ đến, hôm nay bị ngươi bức ép bái đường, con mẹ nó thật sự quá ngoài ý liệu.”
- Tỷ tỷ, chuyện đến thế này, ta cũng không lừa gạt người nữa. Ngoài Tiên Nhi ra, ta lại còn có mấy nàng nương tử, cùng bọn họ ân ái phi thường, nhưng đều chưa từng bái đường.
- Ta biết.
Trên mặt An Bích Như hiện lên một tia cười quỷ quyệt.
- Người và Tiên Nhi bái đường trước tiên, cũng không phải là không thể, dù sao ngươi cũng đã từng động phòng qua, Tiên Nhi lại là hoàng hoa xử nữ. Đêm nay như vậy là tiện nghi cho ngươi rồi. Ngươi thấy thế nào?
Nàng nắm trong tay cuộn thừng lớn, chậm rãi nhìn Lâm Vãn Vinh ở bên giường, nét cười mỹ diệu trên khuôn mặt càng thêm vẻ mê hoặc.
“Ông trời ơi, cô chơi khăm ta à. Tưởng ta không biết tình cổ trên người Tiên Nhi sao. Mặc dù nhìn ra cô rất thương yêu Tiên Nhi, nhưng cô tạo niềm vui sướng của Tiên Nhi trên sự đau khổ của ta, thật sự ngang với làm việc đại ác a!”