Phần III
Vừa đưa tay ra nhưng chẳng nắm được gì, khuôn mặt nữ tử kia chớp mắt đã biến mất không thấy đâu, hắn từ trên giường lật mình ngồi dậy, trên trán mồ hôi đổ cuồn cuộn, từ trong giấc mộng đẹp tỉnh lại.
- Công tử, chàng tỉnh rồi ư?
Giọng Tần Tiên Nhi vừa hoan hỉ vừa kinh ngạc vang lên bên tai hắn, một cánh tay nõn nà như ngó sen, từ từ đưa đến, nhẹ nhàng quấn quanh cổ hắn.
Thân thể bên cạnh mịn màng mềm mại, lại giống như một ngọn lửa thiêu đốt, rúc vào lòng hắn. Song nhũ nhô cao láng mịn như mỡ đông. Từ từ cọ sát vào lòng ngực hắn, thoang thoảng một mùi u hương, nữ tử kia ‘ừ hử’ một tiếng, cực kì động tình.
Lâm Vãn Vinh vừa duỗi xuống phía dưới, liền vuốt ve trên đôi chân ngọc thon dài của nàng. Đang muốn xoa nắn một phen, chợt tỉnh người hẳn, hắn cùng với Tiên Nhi lại toàn thân lõa lồ ngủ cùng nhau. Nhớ tới tình cổ trên người Tiên Nhi, lông tóc toàn thân hắn dựng đứng lên.
“Không hay!” Lâm Vãn Vinh kêu thảm một tiếng, vội vàng dùng chăn che thân thể mình lại, hai mặt trợn tròn:
- Tiên Nhi, rốt cục nàng muốn làm gì với ta?
Sắc mặt Tần Tiên Nhi đỏ lên, ngượng ngùng nói:
- Công tử, chàng xấu chết được, ta còn có thể làm gì với chàng chứ?
Hết rồi, hết rồi, Tiên Nhi vẫn luôn có lòng mong muốn ta, không tiếc thủ đoạn chiếm lấy nhục thể của ta để đạt tới mục đích độc chiếm ta. Lão tử trong lúc ngủ mơ mơ màng màng, sự thanh bạch tất nhiên bị làm hỏng rồi, bằng không như thế nào lại trần truồng ngủ cùng nàng một chỗ chứ. Hết rồi, nhị tiểu thư, Thanh Tuyền, Xảo Xảo ta không thể đem tính mạng của các nàng giao vào tay Tiên Nhi a!
Bộ dạng khóc không ra nước mắt của hắn, làm Lâm Tiên Nhi cũng có chút buồn cười, nhịn không được kéo tay hắn nói:
- Công tử, chàng làm sao vậy?
- Tiên Nhi, nàng nói thật đi, khi ta ngủ, nàng tàn phá ta mấy lần rồi?
Lâm Vãn Vinh cúi đầu ủ rũ nói.
- Tàn phá, thiếp tàn phá chàng làm cái gì?
Tần Tiên Nhi kỳ quái nói, lập tức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, chậm rãi nhích thân thể kề sát hắn nói:
- Công tử xả thân cứu ta, Tiên nhi cảm kích còn không kịp, làm sao lại tàn phá chàng?
“Không hề tàn phá? Trong lòng Lâm Vãn Vinh lóe lên một tia hi vọng, cẩn thận kiểm tra bên người, nhưng không nhìn ra chút dấu vết nào. Trời ơi, thượng đế người quá không công bằng rồi, vì sao nam nhân lại không có màng sinh lý kia chứ? Lão tử bây giờ có bị người ta cường bạo hay không cũng chẳng biết, vấn đề này quá nghiêm trọng, liên quan đến hạnh phúc cả đời của ta a!
- Tiên Nhi, hai người chúng ta như thế nào lại ngủ cùng một chỗ vậy? Ấy, nàng chớ hiểu lầm, mặc dù ta rất muốn ngủ với nàng. Nhưng nàng cũng biết, một người hôn mê, tự nhiên khi tỉnh lại phát hiện một nữ tử khỏa thân nằm cùng một chỗ, bất kỳ người nào cũng cảm thấy kỳ quái. Nàng có thể nói cho ta hay không, rốt cuột đã xảy ra chuyện gì, nàng có cường bạo… à…à…có phát sinh sự tình đặc biệt gì với ta không?