Phần II
Đám người Cao Tù vội vàng dẫn Từ Vị tới cửa tây ngoài thành, Từ Văn Trường tỉ mĩ tìm kiếm trái phải trước sau một phen, nhìn kỹ hố đạn do đạn pháo bắn ra, hỏi:
- Có từng phát hiện ra di thể của Lâm huynh đệ chưa?
Đỗ Tu Nguyên đáp:
- Bẩm đại soái, lúc đó pháo bắn mãnh liệt, di hài của Lâm tướng quân e rằng tan nát, tìm không được nữa rồi.
Từ Vị cười lanh lảnh nói:
- Chớ hoảng, chớ hoảng, xung quanh vẫn chưa thấy thi hài lưu lại của Lâm tướng quân, bất quả chỉ là một chiếc mũ giáp, một cái bội đao, còn lại không bằng cớ rõ ràng. Theo ta thấy, Lâm tướng quân vẫn chưa bị giết.
- Từ đại nhân, người nói thật sao?
Cao Tù nhảy dựng lên, đám người Hồ Bất Quy cũng hiện lên thần sắc không thể tin được.
Từ Vì mỉm cười:
- Các ngươi đã ở cùng Lâm tướng quân một thời gian chẳng lẽ còn không biết bản lĩnh của hắn? Với sự thông minh cơ trí của hắn, sao có thể dễ dàng gặp điều bất trắc? Lúc này nhất định hắn có việc gì đó không tiện hiện thân, đợi mấy ngày nữa ắt sẽ bình yên trở về.
Chúng tướng đều vui mừng, Từ Vị chính là thiên hạ đệ nhất học sĩ, lão nói Lâm tướng quân vẫn còn sống, độ tin cậy tự nhiên cực cao. Nhất thời tin tức tốt lành đã truyền khắp hữu lộ đại quân, làm mỗi tướng sĩ đều mặt nở miệng cười, mong Lâm tướng quân sớm ngày trở lại.
- Bà nội nó…!
Hồ Bất Quy một cước đã bay mấy khối đã lớn, cười nói:
- Ta chỉ biết rằng, Lâm tướng quân anh minh thần vũ, hiệp nghĩa cái thế, nếu người dễ dàng bị gian nhân hãm hại như thế thì không còn thiên lý nữa rồi.
Từ Vị cười lớn:
- Hôm này thành Tế Ninh bị phá, Bạch Liên giáo đã tan tác, Lâm tướng quân suất lĩnh hữu lộ đại quân công lao to lớn. Chém chết Bạch Liên đệ nhất dũng sĩ, bắt sống tên đầu sỏ Lục Khảm Lý, bắn pháo hạ Bạch Liên thánh mẫu, công phá thành Tế Ninh đầu tiên, công lao này không để xiết, chư vị tướng sĩ đều cùng Lâm tướng quân liều mạng mới đạt được. Bổn soái y theo lời hứa trước đây, lập tức tưởng thưởng. Lý Thánh, Đỗ Tu Nguyên, Hồ Bất Quy tiến lên trước nghe phong thưởng!