Từ Phái huyền về Phong Huyền tuy chỉ hơn mười dặm lộ trình, nhưng lại đi mất hai ba canh giờ. Tới gần đại doanh Từ Vị, còn hơn mười dặm khoảng cách thì mọi người chợt nghe vài tiếng pháo, phía trước vọt tới hơn mười tinh kỵ. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, chính là đại soái Từ Vị lãnh binh thảo phạt Bạch Liên quân. Đám người đi theo phía sau ông ta giáp trụ chỉnh tề, đằng đằng sát khí, hẳn là đều là những đại tướng dưới trướng Từ Vị.
Từ Vị cùng mọi người xuống ngựa từ xa, vội vã đi tới, hai tay ôm quyền nói:
- Lâm tiểu huynh đệ, lâu nay vẫn mạnh giỏi chứ?
Vài ngày không gặp, Từ lão đầu tựa hồ tiều tụy một chút, xem ra thảo phạt kì này ko phải dễ dàng gì. Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Từ tiên sinh, ngươi xem đám huynh đệ của ta ở phía sau nhứ thế, ta còn có thể mạnh giỏi được sao? Ta cực kì không khỏe, rất không khỏe.
Từ Vị thấy binh sĩ dưới tay hắn quần áo rách nát, không người nào không có vết thương, khắp nơi có thể thấy được dấu vết huyết chiến đêm qua. Ông ta vung tay lên một cái, đám quan binh tiến theo sau tới nơi liền lập tức y lệnh, đem quân sĩ trọng thương về doanh trung cứu trị.
Từ Vị thở dài, hướng Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Lâm tiểu huynh, cuộc chiến đêm qua thật sự nằm ngoài dự liệu của lão hủ. Vi Sơn hồ này ta vốn đã ra lệnh cho thủy sư bố phòng nghiêm mật chu đáo, không nghĩ rằng tặc khấu có thể vượt qua phòng tuyến, thật là giảo hoạt.
Chu đáo bố phòng nghiêm mật? Ta khinh, mấy trăm thuyền nhỏ, mấy ngàn nhân mã, phóng trên mặt hồ, đâu đâu cũng đầy rẫy đầu người, dày đặc như kiến, ngay cả người mù cũng có thể nhìn rõ ràng, không biết thủy quân của lão Từ ngươi canh phòng ra sao?
Lâm Vãn Vinh trong lòng tràn đầy lửa giận, nhưng thấy lão nhân này thần sắc tiều tụy, tóc tựa hồ đều bạc trắng, không còn chút sắc, trong lòng cũng không thể phát tác, đành hừ một tiếng không nói nữa.
Các đại tướng đi theo sau Từ Vị thấy Từ đại soái tự mình xuất doanh nghênh đón một tham mưu tướng quân nhỏ bé mới có khoảng hơn hai mươi tuổi, đều có chút giật mình.
Từ Vị kéo Lâm Vãn Vinh, xoay người đối mặt chúng tướng nói:
- Lại đây, lại đây! Ta giới thiệu cho mọi người biết. Vị này là người ta thường xuyên nhắc tới, tham mưu tướng quân Lâm Tam huynh đệ, hắn học thức can đảm đều là phi phàm, lão hủ rất bội phục, mấy lần mời mọc hắn mới đáp ứng, lần này đến là chuyên trách trợ trận cho quân ta.
Chúng tướng thấy Từ đại soái khen ngợi tham mưu tướng quân, cũng rất phối hợp ra vẻ quan tâm, mọi người đều ôm quyền nói:
- Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!
Ngưỡng mộ đã lâu con mẹ nó, Lâm Vãn Vinh hắn vẫn tự biết mình biết ta. Đám tướng lãnh ở đây mỗi người từng mang binh hùng tướng mạnh chinh chiến đã lâu, đâu chịu dễ dàng phục người, trong miệng họ nói ngưỡng mộ đã lâu, thực tế sợ là ngay mặt mũi của hắn còn chưa từng thấy.