Cao Tù nghe tiếng gọi, vội vàng từ bên cạnh trướng phòng bước sang, tuy là mới tỉnh ngủ nhưng trên mặt không có chút mệt mỏi, vội vàng hỏi:
- Lâm huynh đệ, chuyện gì vậy?
Lâm Vãn Vinh trầm giọng nói:
- Kêu Triệu Lương Ngọc thống lĩnh thần cơ doanh, Đỗ Tu Nguyên dẫn Chiết Giang lưỡng hộ, Hồ Bất Quy suất lĩnh nhóm Sơn Đông, cùng khẩn cấp tập hợp tại nơi trú quân của thần cơ doanh, không được nhầm lẫn.
Cao Tù thấy hắn thần sắc nghiêm trang, nghĩ rằng có quân tình khẩn cấp, không dám chậm trễ, lập tức ra ngoài lên tiếng truyền lệnh.
Lâm Vãn Vinh đứng dậy, đi tới đi lui trong trướng, nhớ lại chuyện của Tần Tiên Nhi, trong lòng có chút khó chịu. Tần Tiên Nhi phải bảo hộ sư phó của nàng, như vậy khó tránh khỏi phải gặp nhau ở chiến trường. Dù công phu, đao kiếm căn bản khó có thể gây thương tổn được nàng, may ra chỉ có pháo binh mới có khả năng, cũng không biết thần cơ đại pháo rốt cuộc cải tiến tới uy lực như thế nào. Ta ngất mất, chắc là biết sẽ cùng Tiên Nhi giao đấu, lão già Từ Vị kia mới kêu mang cả đại pháo đã cải tiến tới đây.
Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, hiển nhiên Cao Tù đã ra lệnh cho thần cơ doanh, quân sĩ trong doanh trại vội vàng tập hợp, thấy trời con chưa sáng, cảm giác oán giận tự nhiên khó tránh khỏi.
Lâm Vãn Vinh ngủ đêm trong Thần cơ doanh trại, đối với phòng vệ của Triệu Lương Ngọc mười phần bất mãn, nếu không có Tiên Nhi kịp thời nhắc nhở, có ngày người xông vào trong doanh trại ám sát Lâm tướng quân hắn cũng không phải việc khó khăn gì.
Ra lệnh tập hợp khẩn cấp, tố chất binh mã tam doanh lập tức thể hiện ra. Hồ Bất Quy cùng Sơn Đông doanh được thông tri cuối cùng, nhưng lại tới sớm nhất. Bọn họ quân dung chỉnh tề, đao thương sáng ngời, mặc dù binh sĩ cao thấp gầy béo không đồng nhất, thần sắc không tốt, nhưng trông dáng vẻ của mỗi binh sĩ rất cường hãn, không coi sinh tử ra gì, bất cứ ai cũng không thể xem thường bọn họ.
Tên Hồ Thủ Tín rậm râu quả nhiên không hổ đã từng cùng người Hồ chiến đấu được thăng tới thiên hộ, đúng là cao nhân hạng nhất trong luyện binh thuật.
Đỗ Tu Nguyên cùng Chiết Giang doanh tới thứ hai, đội ngũ tự nhiên so ra kém Hồ Thủ Tín, nhưng lộ tuyến hành quân bọn hắn với phòng vệ rất tinh tế.
Ngược lại thần cơ doanh tuy ở gần nhất nhưng rất lề mề, tên rậm râu cùng Đỗ Tu Nguyên đã chỉ huy thao luyện một lần, Triệu Lương Ngọc mới đưa nhân mã thần cơ doanh tập hợp xong. Thấy Lâm Vãn Vinh mặt lạnh, trực giác của Triệu bách hồ liền mách bảo không hay rồi, nhưng thấy Lâm tướng quân không nói một lời, hắn cũng không dám tùy tiện nói gì cả.
Lâm Vãn Vinh được Cao Tù trợ giúp mặc vào một thân khôi giáp, chân mang giày chiến, trên đầu đội chiếc mũ rất góc cạnh, khuôn mặt oai phong lẫm liệt, khí thế cường hãn. Khôi giáp trên người hắn không biết là làm bằng thứ gì, thập phần mềm nhẹ. Nếu là bình thường, hắn nhất định nghiên cứu kĩ lưỡng một phen, nhưng hôm nay trong lòng đang khó chịu. Mặt hắn u ám như than, không lộ ra chút tâm tư nào.
Ba vị bách hộ thấy sắc mặt Lâm tướng quân không tốt, lại khẩn cấp tập hợp lệnh như thế, trong lòng cũng thấy chút không yên, chẳng biết có chuyện gì to tát phía trước xảy ra ko.
Lâm Vãn Vinh đứng trên cao, đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy tam doanh binh lính phía trước, quân dung Hồ Bất Quy là hùng tráng nhất, Đỗ Tu Nguyên xếp sau, thần cơ doanh thì lại là một khối hổ lốn. Thần cơ doanh chính là ngự lâm quân ở kinh kỳ, binh viên đều là tuyển chọn kĩ lưỡng, so với hai đám tàn binh của Hồ Đỗ, tố chất thân thể mạnh hơn mấy lần, chỉ là dáng vẻ yếu đuối quá, làm cho người ta không dám tin rằng đây là ngự lâm quân.
Lâm Vãn Vinh lạnh lùng cười, chầm chậm leo lên đài, lớn tiếng nói:
- Có thể có người không nhận ra huynh đệ ta, ta gọi là Lâm Tam, chính là Từ nguyên soái chỉ định làm tham mưu tướng quân, lần này phụng lệnh Nguyên soái tới Trừ Châu chỉnh quân bị chiến. Đêm qua hẳn là đã có huynh đệ nhớ kỹ tên ta.
Chuyện đêm qua đã truyền lưu ra, Lâm tướng quân trừng phạt hơn hai mươi tướng sĩ thần cơ doanh, đánh gãy cả năm cây roi, hôm nay lại thấy tham mưu tướng quân chưa tới hai mươi tuổi lại thống lĩnh sáu bảy trăm người, quân sĩ trong lòng còn ngạc nhiên hơn.
- Các huynh đệ có lẽ kỳ quái, Lâm mỗ ta tuổi còn trẻ, vì sao có thể làm chức thống binh. Kỳ thật, bổn tướng quân chính mình cũng không giải thích được. Ta từng hướng Từ Nguyên soái hỏi han, Từ đại nhân nói rằng Lâm mỗ ta không có sở trường gì, nhưng lại có ba ưu điểm: nghĩa khí, mưu trí và ngoan độc.
Lâm Vãn Vinh mắt thần đảo qua, trên mặt thoáng hiện một nét cười :
- Ta suy nghĩ tỉ mỉ lại một chút, Từ đại nhân quả nhiên không hổ là thiên hạ đệ nhất tài học, ba điểm này khái quát chính xác cực kỳ. Đám huynh đệ hỗn tạp của ta trước kia tại Kim Lăng, bây giờ cũng có vài phần danh khí, huynh đệ ai có hứng thú thì có thể đi nghe ngóng, xem Lâm Tam ta là dạng người gì? Xem ta đối đãi huynh đệ của mình như thế nào? Các ngươi nếu hiểu rõ điểm này, thì sẽ biết ta vì sao phải để hai chữ nghĩa khí đặt đầu.