Phần II
Triệu tướng quân đang ở bên mỹ nhân hưởng thụ thoải mái, nghe người ta kêu mình bèn quay đầu lại, thấy một thanh niên đang nheo mắt nhìn mình cười cười. Hắn nghi hoặc một hồi, hỏi:
- Ngươi là...
- Sao thế, không nhớ ra tại hạ sao? Kinh thành... bát đại hồ đồng...
Lâm Vãn Vinh làm bộ nhắc nhở hắn.
.
Nhắc đến bát đại hồ đồng, Triệu tướng quân hai mắt sáng bừng:
- Ô… ngươi là… ngươi là kẻ đó…
- Tiểu đệ họ Lâm…- Lâm Vãn Vinh chắp tay nói - cũng là thường khách bát đại hồ đồng.
- Hóa ra đúng là ngươi à, Lâm công tử.
Triệu tướng quân ra vẻ chợt nhớ ra, suy nghĩ mãi một lúc cũng không ra rốt cuộc cái thằng Lâm công tử này là ma ở phương nào - Sao công tử cũng tới Trừ Châu này?
- Ồ... tiểu đệ vân du thiên hạ, hôm nay tới Trừ Châu này, bệnh cũ tái phát, vốn định vào đây uống chén hoa tửu, nhưng không ngờ gặp Triệu tướng quân, đúng là hạnh ngộ! Hạnh ngộ!!!
Lúc này, Cao Tù đứng sau Lâm Vãn Vinh, tuyệt không hé miệng, hai mắt lấp lánh hữu thần, soi khắp bốn bề, vừa nhìn biết ngay là hộ vệ của Lâm Vãn Vinh. Triệu tướng quân nọ tuy là một bách hộ, nhưng là xuất thân kinh kỳ Thần Cơ doanh, nhãn quang cũng có vài phần, thấy Cao Tù bộ dáng cao lớn khôi ngô đằng đằng sát khí, liền âm thầm đánh giá, vị Lâm công tử này không biết là địa vị gì, mà hộ vệ lại dũng mãnh nhường đấy.
Triệu tướng quân mời Lâm Vãn Vinh ngồi xuống, Cao Tù liền đứng ở phía sau hắn. Mọi người nói chuyện được mấy câu, Lâm Vãn Vinh không thông thuộc đất kinh thành, chỗ nào ko biết đều do Cao Tù chỉ bảo. Cao Tù là hộ vệ trong hoàng cung, đất và người kinh thành đều rõ như lòng bàn tay. Hoàng cung có bao nhiêu cửa, hoàng đế cưng nhất vị phi tần nào, thượng thư phủ đệ ở nơi nào, sử bộ lại bộ tả thị lang đêm qua lưu túc ở nhà nào trong bát đại hồ đồng. Tiểu thư nhà tuần sát ngự sử gia bị ai làm lớn bụng, mọi tin tức trong nhà ngoài ngõ đều kể vanh vách.
Nói xong mấy câu, Triệu tướng quân nọ tự nhiên tin tưởng không thể nghi ngờ, Lâm công tử này quả nhiên từ kinh thành tới, chỉ tiếc chính mình mắt kém, nên không nhớ ra là đã gặp ở đâu. Nhưng mà Lâm công tử này da thịt ngăm đen, chắc không phải con cháu nhà quan lại quyền quý, hắn nhìn một hồi rồi thấy yên tâm trở lại.
Vị Triệu tướng quân này tên là Triệu Lương Ngọc, chính là một bách hộ của Thần Cơ doanh kinh kỳ, lần này dẫn theo hai trăm người còn áp tải hai đại pháo thần cơ lên tiền tuyến Tế Ninh. Hôm nay cùng hắn đến đây có mấy người tổng kỳ dưới tay hắn . Lâm Vãn Vinh nghe xong có chút thất vọng. Dưới tay tên Triệu Lương Ngọc này chỉ có hai trăm người thôi á? Thống binh ư? Có mà thống cái đinh.
Triệu Lương Ngọc cùng Lâm Vãn Vinh hàn huyên vài câu, tự cho là cũng quen biết, lại còn cho rằng «quen biết» Lâm công tử ở bát đại hồ đồng , liền không đề phòng nữa. Hắn lại ôm chầm lấy cô nàng bên cạnh mà trêu ghẹo. Cao Tù nhìn thấy đành âm thầm lắc đầu, Thần Cơ doanh cũng là ngự lâm quân kinh kỳ, sao lại đổ đốn mất nết thế này.