Khi Lâm Vãn Vinh rời khỏi tửu lâu, cả thân thể đều bay bổng: “Hoan ái giữa thanh thiên bạch nhật thật là sảng khoái a.” Trong khuê phòng Xảo Xảo, không có ai quấy rầy, tiểu ny tử này dẹp bỏ đi sự ngượng ngùng, hết lần này đến lần khác ”thỏa mãn” hắn. Lại một lần nữa cùng nhau trải nghiệm qua cảm giác hoan lạc tột cùng đêm qua. Tưởng tượng lại cảnh tiểu ny tử uyển chuyển rên xiết trên thân mình, bộ dạng’ khắc ý thừa hoan’* trong lòng hắn nhịn không được lại nóng bừng bừng. Nếu thêm lần nữa thì hắn dám chắc, sáng mai đến đi cũng không nổi. “Ai, tới quân ngũ cũng giống như vào chùa hòa thượng, nếu lại muốn hưởng thụ ôn nhu như vậy, thật là si tâm vọng tưởng.”
Tiểu ny tử bị hắn “hành hạ” chiếm tiệm nghi đã thiếp đi tĩnh dưỡng, hắn len lén trở dậy rời tửu lâu, lúc trở lại Tiêu gia thì đã xế chiều.
Lâm Vãn Vinh không ngừng thúc ngựa phóng đến gọi Tứ Đức, Tiêu Phong, Thúc bá mấy người lại rồi cẩn thận bàn giao công việc về nước hoa, xà phòng thơm tránh xảy ra vấn đề sau khi hắn ly khai. Hiện tại công xưởng vận hành bình thường, hết thẩy đều có phương pháp tiến hành, hắn mới yên lòng.
- Được rồi, Đại tiểu thư đã đi đâu? Sao cả ngày không thấy nàng?
Cuối cùng hắn kéo Tứ Đức lại hỏi nhỏ.
Tứ Đức kỳ quái hỏi:
- Một ngày không gặp? Không phải a, ta vừa rồi còn vào bẩm báo với người về tiến độ công xưởng, người còn hỏi ta, sao một ngày rồi không thấy Tam ca?
“Toát cả mồ hôi a, tiểu nữ này không ngờ chủ động hỏi thăm ta? Đoán chừng lại muốn tra hỏi ta xem có lười biếng hay không.” Lâm Vãn Vinh nét mặt ửng hồng, hôm nay cả ngày đều ở tửu lâu, buổi chiều còn cùng Xảo Xảo ân ân ái ái, ‘hoạt động thể lực’ khá nhiều, cái gì mà ‘một ngày không thấy Đại tiểu thư…’ kia thật là dối trá.”
- Tam ca, có muốn ta bẩm báo với Đại tiểu thư một tiếng rằng huynh đã trở về không?
Tứ Đức vừa nói vừa quan sát biểu tình của hắn.
- Cái này, không cần đâu
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Chớ quên nguyên tắc làm người của ta, khiêm tốn, nhất định cần khiêm tốn.
Chỉ bảo mấy người này, hắn cũng thấy mệt mỏi. Theo ước định với Từ Vị, sáng sớm ngày mai Cao Tù đến mời hắn, sau đó hai người ra khỏi thành. Lâm Vãn Vinh đem cái bao Xảo Xảo thu xếp ra kiểm lại một chút, họa sách, mông hãn dược, như lai phật côn, súng ống, trâm độc Tần Tiên Nhi tặng, đó đều là pháp bảo hộ thân, không thể thiếu. Đem đồ vật này gói gắm xong, đang ngồi nhàm chán lại nghĩ có nên hay không trêu chọc đi trêu chọc Đại tiểu thư. Thì hắn đã thấy hai cánh tay nhỏ mềm mại ấm áp, nhẹ nhàng che trước mắt mình, một âm thanh êm ái vang lên bên tai:
- Đoán xem ta là ai, chỉ có một cơ hội thôi a.
- A Hoa ?!!!
Lâm Vãn Vinh kinh ngạc hỏi.
Trên lưng hắn bị một bàn tay nhỏ bé hung hăng cấu véo, tiểu ny tử đó phẫn nộ nói:
- A Hoa là ai? Lại cho ngươi một cơ hội nữa.
- Như Ngọc!!?
Tiểu nữ tựa như bùng nổ, tay giữ chặt da thịt trên lưng hắn không buông, hung ác nói:
- Như Ngọc là con hồ ly tinh nào, bổn tiểu thư cho ngươi một cơ hội cuối cùng.
- Gia Hân?
- Dương Nhị?
- Phù Dung?!
Tiểu nữu kia hét lên một tiếng, cả người run rẩy, buông tay nhỏ bé đang che mắt hắn ra, ôm mặt khóc ầm lên. “Nha đầu này không mà chịu được hù dọa a!” Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười nói:
- Nhị tiểu thư, mau ngừng khóc, ta chỉ muốn trêu nàng một chút thôi.
Tiêu Ngọc Sương thấy hắn nói ra tên mình, trong lòng ủy khuất, nhìn không được đánh khẽ lên lưng hắn một cái, khóc ồ ồ nói: