Phần II
“Tuyệt đẹp, tuyệt đẹp a!” Lâm Vãn Vinh ngây ngốc nhìn cơ thể hoàn mỹ của nàng, trong lòng không cầm được tiếng cảm thán: “Ông trời đối đãi với ta thật không bạc, trước có Thanh Tuyền, giờ là Xảo Xảo, có các nàng, cả đời ta quả không uổng phí.
Xảo Xảo vừa thẹn vừa bối rối, liền lại vội vàng thụt người vào trong nước che nửa thân xuân, nhưng vẫn nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh:
- Đại ca, còn chưa tới lúc vào kinh, huynh phải đi đâu vậy? Huynh không còn cần Xảo Xảo nữa sao?
Thấy lệ châu đã đẫm nhòa trong mắt nàng, Lâm Vãn Vinh không chịu nổi nữa đành cười khổ: “Con bé dại dột này, cũng chưa tới lúc đó mà đã suy nghĩ lung tung.” Hắn cười ha ha, ghé lại gần bên tai nàng dịu dàng nói:
- Nha đầu ngốc, nàng xem thần sắc mê mẩn của đại ca thế này, làm sao mà không cần nàng cho được đây?
- Đại ca…
Xảo Xảo vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi, nức nở nói:
- Huynh muốn đi đâu, muội sẽ cùng đi với huynh.
- Nha đầu ngốc, đại ca là đi làm một chuyện trọng yếu, là để giúp cho tiểu bảo bối của ta sau này không phải âu lo gì nữa.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Nàng đi theo cũng không giúp được gì, chi bằng ở nhà trông coi tiểu lâu của chúng ta cẩn thận, đợi đại ca trở về sẽ lại cùng nàng yêu thương nồng thắm.
Đôi mắt Xảo Xảo rưng rưng lệ, cắn chặt hàm răng ngọc, dứt khoát đứng lên khỏi bồn tắm, thân hình xinh đẹp ngạo nhân liền hoàn toàn hiện ra trước mắt hắn. Khuôn mặt nàng nóng bỏng như lửa, đỉnh ngọc nhũ rung động, trong mắt lộ ra một tia nhìn thâm tình như biển cả:
- Đại ca, muốn Xảo Xảo không?
Lâm Vãn Vinh ‘xoạt’ một cái đã ôm ngang thân thể tiểu ny tử này, Xảo Xảo kêu một tiếng kinh hãi, hai chân khép chặt, hai tay che ở giữa đùi, gương mặt đỏ bừng như lửa đốt. Toàn thân trên dưới của nàng đều lóng lánh nước, nhất thời làm toàn bộ thân thể hai người ướt sũng. Thân hình mềm mại như không xương của Xảo Xảo dựa sát vào lòng Lâm Vãn Vinh, gương mặt mỹ lệ thổn thức áp trên lồng ngực hắn, khe khẽ run rẩy, làn da non mịn sáng trong như ngọc, ánh lên màu hồng dụ nhân.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, lấy từ bên người ra một chiếc khăn tắm, nhẹ nhàng trùm lên ngọc thể mỹ lệ linh lung của nàng,.
- Đại ca…
Xảo Xảo cả kinh hỏi:
- Huynh không muốn muội sao?
- Nha đầu ngốc.
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng vuốt chiếc mũi nhỏ nhắn của nàng, cười nói:
- Đương nhiên là muốn rồi, bất quá nàng là bảo bối của đại ca, đại ca làm sao có thể khiến nàng chịu ủy khuất được.
Hắn lấy ra bộ y phục màu hồng nhạt mà Lạc Ngưng đã chuẩn bị cho Xảo Xảo, khoác chiếc áo dài lên vai nàng, mỉm cười nói khẽ vào tai Xảo Xảo đôi câu.
Xảo Xảo cắn chặt đôi môi, trên mặt ánh lên nét hồng, lệ hoa trong mắt lóe lên, dụi đầu vào ngực hắn:
- Đại ca, huynh đối với muội thật là tốt.
“Xấu hổ quá đi, con bé này thật quá dễ lừa mà!” Lâm Vãn Vinh tự khinh bỉ mình một chút.
Xảo Xảo nghe xong sự phân phó của hắn, gót sen nhẹ nhàng bước ra, mặt hoa đỏ rực, tìm trong tủ được hai cặp nến hồng to, đưa cho hắn. Lâm Vãn Vinh liền nhẹ nhàng thắp cặp nến lên, tiếng lửa cháy lách tách nhè nhẹ vang lên, ánh sáng dịu nhạt liền chiếu lên khuôn mặt kiều diễm của Xảo Xảo.
Lâm Vãn Vinh kéo Xảo Xảo lại, hai người liền quỳ trước ngọn nến, chỉ nghe hắn lớn tiếng nói: