Phần II
Lâm Vãn Vinh khi sờ vào chỗ eo lưng của người con gái đó liền hiểu là không đúng rồi, Hắn là loại người nào, chính là cao thủ sờ sờ mó mó, vừa thò tay vào, liền có cảm giác không giống như Xảo Xảo. Người con gái này nơi vòng eo mịn màng, lại có cảm giác tươi trẻ, đàn hồi, so với Xảo Xảo còn nhỏ gọn hơn vài phần.
Ái dà, không hay rồi, sờ nhầm người rồi, trong đầu hắn xoay chuyển như chớp, nhưng bàn tay vẫn ở lại trên thân người con gái ấy nhẹ nhàng vuốt ve vài cái, mở miệng cười nói:
- Xảo Xảo, chẳng lẽ không phải đại ca đây sao?
Đây chính là pháp môn đã được thử nghiệm và ứng dụng, mỗi người nam nhân đều hiểu. Đã gọi tên sai thì vờ nhầm ngươi, hoàn toàn không tìm ra sơ hở.
Người con gái đó quay người lại, ánh mắt sâu sắc nhìn hắn khẽ nói:
- Đại ca, là muội, Ngưng nhi!
Lâm Vãn Vinh cả kinh lùi đến ba bước, ra vẻ hoảng sợ:
- Lạc tiểu thư, sao lại là nàng?
Lạc Ngưng thấy hắn lùi ra xa khỏi thân, tựa hồ coi mình như mãnh thú, hồng thuỷ không bằng, nhịn không được cắn môi khẽ nói:
- Lâm đại ca, huynh đến tìm Xảo Xảo phải không?
- Đúng vậy. Vừa rồi thật là vô ý, lỡ ôm nhầm mất.
Nét mặt Lâm Vãn Vinh vẫn bình thản không một chút đỏ, chậm rãi giải thích.
Lạc Ngưng sắt mặt ửng hồng, hai tay không biết giấu vào đâu, vội vàng cúi gầm mặt xuống, không nói gì nữa.
“Tiểu nữ, mau nói nào. Nói ngươi nguyện ý để ta sờ đi.” Lâm Vãn Vinh vô sỉ thầm kêu lên. Biểu hiện của Lạc Ngưng đêm qua khiến hắn có điểm phát nhiệt, bất quá hôm nay có tin đồn Lạc tiểu thư muốn chọn rể, lại làm hắn có cảm giác bị lừa, tâm tình khó tránh khỏi chút biến thái.
Cuối cùng Lâm Vãn Vinh vẫn phải thất vọng, da mặt Lạc Ngưng sao có thể dày đến độ này. Cúi thấp đầu, một câu cũng không dám nói. Tiểu nữ Xảo Xảo kia cũng không hiểu biến đi nơi nào nữa, trong nhất thời, hai người đều không ai nói lời nào. Không khí trong phòng có phần quỷ dị vô cùng.
Lâm Vãn Vinh cũng không hiểu nên nói cái gì, thấy Lạc Ngưng trong tay cầm một khối hồng hồng đính bạc như tơ của tấm vải, vừa rồi chính là đang thêu lên trên cái gì đó.
- Lạc tiểu thư, tú hoa ở đâu vậy!
Lâm Vãn Vinh tự cho là tìm được đề tài lấp vào chỗ trống, liền không ngại mặt dày cười nói.
Lạc Ngưng kêu lên một tiếng, liền vội mang tấm vải hồng giấu ra sau lưng, nàng vốn là ngượng ngừng không chịu nổi , thêm việc này nữa khiến sắc mặt càng đỏ như hỏa thiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn bừng bừng. Cứ như động một cái nữa là sẽ ứa nước mắt.